Tôi và chồng cưới nhau được nửa năm thì bố mẹ chồng bàn:
“Con bé Linh – em nó mới ra trường, chưa có việc, cho ở nhờ trên đó ít bữa nhé.”
Tôi không dám phản đối, dù căn nhà thuê của vợ chồng tôi chỉ vỏn vẹn hai phòng. Linh mang theo một vali quần áo, giọng ngọt xớt:
“Em ở tạm thôi chị, có việc là dọn ngay.”
Nhưng “tạm” của Linh kéo dài suốt mấy tháng. Cô ta ngủ đến trưa, quần áo vứt khắp nơi, bát ăn cơm cũng không rửa. Tôi nhắc khéo vài lần, Linh giận dỗi, nói với anh trai:
“Chị ấy coi em như người dưng rồi anh à.”
Chồng tôi lại thương em, chỉ bảo tôi nhịn.
Mọi chuyện vượt quá giới hạn khi tuần nào Linh cũng dắt bạn trai về chơi. Ban đầu chỉ ngồi phòng khách, dần dần tôi thấy cửa phòng cô ta đóng suốt cả buổi tối. Tôi khó chịu, góp ý với chồng, anh bảo:
“Tuổi trẻ yêu đương cũng bình thường mà, em khắt khe quá.”
Nhưng tôi là phụ nữ, tôi hiểu. Có lần đi làm về sớm, tôi nghe tiếng cười khúc khích trong phòng Linh, bóng hai người thấp thoáng qua khe cửa. Tôi cứng họng, tim như có ai bóp nghẹt.
Tối ấy, tôi nói thẳng:
“Anh bảo em trai của anh không được đưa người yêu về qua đêm nữa, nhà này không phải khách sạn.”
Chồng im lặng. Linh khóc lóc:
“Em chỉ muốn giới thiệu người yêu cho gia đình biết thôi mà chị.”
Cả nhà lại quay sang nhìn tôi như người quá đáng. Tôi đành nuốt giận.
Ba tháng sau, Linh mang vẻ mặt tái nhợt, cầm tờ giấy siêu âm đến trước mặt chúng tôi, run run:
“Em… có bầu rồi.”
Căn phòng lặng đi. Tôi nhìn sang chồng – mặt anh trắng bệch. Mẹ chồng gọi điện tới, khóc nức nở:
“Trời ơi, con làm sao thế này hả Linh! Cái thằng đó có chịu cưới không?”
Nhưng Linh chỉ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã:
“Anh ấy biến mất rồi…”
Tôi nhìn người em chồng từng tự tin, kiêu ngạo giờ ngồi bệt xuống sàn. Trong lòng tôi vừa giận, vừa thương. Cô bé ấy đã sai, nhưng lỗi không chỉ ở cô. Là vì tất cả chúng tôi đã im lặng quá lâu — khi thấy những điều đáng ra phải ngăn lại.
Tôi quay sang chồng, nói trong nước mắt:
“Giờ anh hiểu vì sao em không muốn em gái anh đưa người lạ về nhà chưa?”
Anh cúi đầu, không đáp.
Đêm đó, Linh thu dọn đồ đạc về quê, chỉ để lại một câu nghẹn ngào trước khi đi:
“Giá như hôm đó chị mắng em thật to, có lẽ mọi chuyện đã khác…”
Câu chuyện kết lại trong nỗi day dứt — không có người thắng, chỉ có những người đã mất đi thứ gọi là “ranh giới” giữa yêu thương và dung túng.
News
Vì ở nhà một mình nên tôi khá lo lắng không biết là ai. Nhìn qua mắt mèo, tôi ng/ỡ ng/àng thấy bố chồng của mình…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Khoảng hai tuần trước, chồng đi công tác xa nhà. Tối hôm đó nửa đêm trời mưa gió, tôi bất ngờ nghe tiếng gọi cửa, tôi ra mở thì…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông đang gọi tên tôi….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Nhà tôi và anh hàng xóm này khá thân quen với nhau, cũng thường xuyên nói chuyện vì thế tôi yên tâm mở cửa cho anh ấy….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Vì sợ vợ có tiền ra ngoài tìm đàn ông, mỗi tháng tôi chỉ gửi cho cô ấy 8 triệu chi tiêu. Nếu vợ cần thêm thì phải nói tôi biết dùng tiền để làm gì…
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Sau đó tôi nghe bạn bè nói cứ để vợ ở nhà một mình thì có ngày bị c/ắ/m s/ừ/ng lúc nào không hay. Tôi nhìn vợ vẫn còn trẻ mà trong lòng không yên…..
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
End of content
No more pages to load