Năm hai đại học, tôi bỏ dở giấc mơ, đi làm thêm đủ nghề: bưng bê quán cà phê, phát tờ rơi, gia sư đêm… để dành tiền nuôi người yêu – Hùng – tiếp tục con đường học vấn. Anh bảo: “Em thông minh nhưng gia cảnh khó khăn, học phí nặng lắm. Anh sẽ học thay cả phần em, rồi sau này anh kiếm tiền lo cho cả hai.” Tôi tin. Tôi gọi đó là hy sinh.
Suốt năm năm, tôi nai lưng đi làm. Lương ít, tôi ăn mì gói, gửi hết cho anh tiền thuê nhà, tiền học, tiền sinh hoạt. Bạn bè bảo tôi dại, nhưng nhìn anh ngày càng thành công, tôi nghĩ: “Mình đã chọn đúng.”
Ngày anh bảo chuẩn bị bảo vệ luận án tiến sĩ, tôi khóc vì hạnh phúc. Nhưng niềm vui ấy bị dập tắt nhanh chóng khi tôi nghe tin… anh sắp cưới. Không phải tôi, mà là Mai – con gái bạn thân của mẹ anh, gia đình môn đăng hộ đối.
Tôi gọi điện, giọng run rẩy:
– Thật không, Hùng?
Anh im lặng một lúc rồi nói:
– Anh xin lỗi. Ba mẹ anh đã quyết. Anh không thể cãi. Em còn trẻ, em sẽ tìm được hạnh phúc.
Tôi lặng người. “Còn trẻ?” Tôi đã dốc cả tuổi trẻ nuôi anh thành người, để rồi thành kẻ ngoài cuộc ngay trong đám cưới của mình.
Ngày cưới, tôi đến. Không phải để phá, mà để nhìn thẳng vào sự thật. Người ta xì xào: “Kia chẳng phải con bé từng ở bên Hùng bao năm sao?” Tôi mặc kệ. Tôi đến, tay cầm một hộp quà nhỏ, được bọc bằng giấy trắng giản dị.
Tiệc cưới linh đình, pháo hoa giấy rợp trời, cô dâu chú rể nâng ly chúc tụng. Họ cười rạng rỡ, còn tôi cười lạnh. Khi dàn nhạc vang lên, tôi tiến tới, đặt hộp quà ngay trước mặt hai người.
– Quà mừng của tôi. – Tôi nói rõ ràng.
Không ai ngờ đến. Cô dâu run tay mở nắp, Hùng thì mặt tái mét. Bên trong là một xấp giấy… hóa đơn chuyển khoản, biên nhận học phí, từng tháng, từng năm, ghi rõ tên người nhận: Nguyễn Văn Hùng. Dưới cùng là tờ giấy tay cũ kỹ: “Anh hứa, em nuôi anh học, sau này anh sẽ cưới em.” – nét chữ của Hùng, năm năm trước.
Cả hội trường im bặt. Chỉ còn tiếng thì thầm dậy sóng: “Trời ơi… con bé nuôi anh ta học mấy năm trời…” – “Rồi bỏ để cưới người khác ư?” – “Hèn quá…”
Cô dâu Mai cầm tờ giấy, tay run run, mắt đỏ hoe. Cô nhìn Hùng:
– Là thật sao?
Hùng ấp úng:
– Anh… chuyện quá khứ…
Tôi cười chua chát:
– Quá khứ à? Quá khứ này đã nuôi anh thành tiến sĩ hôm nay. Còn hiện tại, anh chối bỏ như chưa từng có.
Mẹ chú rể mặt biến sắc, vội đứng dậy:
– Cô thôi đi, đừng phá đám!
Tôi quay sang, mắt ráo hoảnh:
– Tôi không phá. Tôi chỉ trả lại món nợ mà gia đình bà đang cố chôn vùi. Đây là “quà mừng” duy nhất tôi có: sự thật.
Cô dâu òa khóc chạy ra ngoài. Hùng luống cuống đuổi theo, bỏ mặc cả trăm khách mời ngồi sững. Không khí lễ cưới như một vở kịch hạ màn giữa chừng.
Tôi bước đi, đầu ngẩng cao. Ngoài kia, mưa rơi nặng hạt, ướt cả vai áo. Nhưng trong lòng, tôi nhẹ nhõm. Tôi đã mất năm năm thanh xuân, nhưng ít nhất, tôi không còn mất chính mình.
Câu chuyện lan khắp mạng xã hội chỉ sau một đêm. Người ta gọi tôi là “cô gái nuôi người yêu thành tiến sĩ rồi bị phản bội”. Có người thương, có người trách, có người nể. Còn tôi? Tôi biết rõ, mình đã khép lại một chương đời cay đắng để mở ra cánh cửa mới.
Đêm tân hôn ấy, họ run rẩy không phải vì hạnh phúc, mà vì sự thật tôi đặt ngay trước mặt. Còn tôi, tôi đã run rẩy lần cuối trong đời… để từ nay bước đi vững vàng hơn.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load