Chuyến bay số hiệu GL142 của hãng hàng không GreenLuxe rời sân bay Minh Dương vào lúc 6h40 sáng, mang theo 112 hành khách cùng 7 thành viên tổ bay, dự kiến đến thành phố ven biển Nam Lạc sau hơn hai giờ đồng hồ. Trời hôm ấy trong, bầu không khí mỏng nhẹ như thể mọi thứ sẽ trôi qua yên ả.
Trâm, nữ tiếp viên 25 tuổi, bước lên máy bay với nụ cười thường trực. Đây là tháng thứ 18 cô gắn bó với nghề – nghề mà với cô, là một ước mơ có thật được chắp cánh. Cô không đẹp xuất sắc, nhưng có đôi mắt biết cười và dáng người nhỏ nhắn khiến ai cũng dễ mến. Đồng nghiệp gọi Trâm là “chim én mùa xuân” của khoang hành khách.
Khoảng 45 phút sau khi cất cánh, khi máy bay đang ở độ cao hành trình hơn 10.200 mét, một âm thanh rít chói tai xé toang khoang sau. Tiếp đó là tiếng nổ dữ dội, rung lắc dữ dội, những hành khách la hét trong tuyệt vọng. Trâm ngã nhào vào vách, tay còn giữ chặt khay trà chưa kịp phục vụ.
Khoảnh khắc máy bay bị tách đôi giữa không trung – là giây phút cô tin rằng mình đã kết thúc.
Nhưng không.
Trâm bị hất văng ra khỏi phần bụng máy bay cùng một mảnh lớn của khoang dịch vụ. Dây an toàn chưa kịp tháo, cô bị cuốn theo cả phần ghế, rơi tự do trong không khí loãng, giữa bầu trời lạnh buốt.
Kỳ tích bắt đầu từ chính sự hỗn loạn đó.
Mảnh ghế mà cô mắc kẹt vào lại xoay vòng như một chiếc cánh nhỏ, làm chậm đà rơi. Cô va vào một cụm mây lạnh, mất ý thức trong không trung, rồi rơi xuyên qua tầng cây rừng nguyên sinh thuộc dãy núi Tử Băng – một khu vực hoang sơ, chưa từng có dấu chân người.
Trâm bất tỉnh suốt hai ngày giữa rừng. Cô bị gãy xương sườn, trật khớp vai và lạnh đến mức cơ thể gần như ngưng hoạt động. Nhưng cô sống sót – nhờ một bầy khỉ rừng kéo đến, vây quanh, và những chiếc lá to vô tình phủ lên người cô như một tấm chăn rừng.
Khi đội cứu hộ tìm thấy Trâm vào ngày thứ tư sau vụ tai nạn, cả đoàn cứu nạn đã sững sờ. Toàn bộ 118 người khác đều không qua khỏi. Trâm là người duy nhất còn thở – gầy gò, run rẩy, đôi mắt mở hé như muốn hỏi: “Mình đang còn sống thật sao?”
Tin tức về Trâm lan khắp các hãng truyền thông. Nhưng lạ lùng thay, cô từ chối mọi phỏng vấn, mọi lời mời xuất hiện công khai.
Suốt ba tháng điều trị trong im lặng, Trâm chỉ viết duy nhất một dòng gửi cho báo chí:
“Tôi không biết vì sao mình sống sót. Nhưng tôi tin, có điều gì đó chưa hoàn thành nên tôi được ở lại.”
Sau này, người ta biết rằng Trâm đã trở lại rừng Tử Băng, cùng một nhóm tình nguyện nghiên cứu và bảo vệ môi trường sống hoang dã. Cô không quay lại bầu trời, không mặc đồng phục tiếp viên nữa – nhưng đôi mắt cô vẫn sáng như ngày đầu.
Có người bảo cô bị ám ảnh. Có người nói cô đã “điên”. Nhưng với chính Trâm, cô không sống để trở thành biểu tượng – cô sống để trả ơn cuộc đời.
News
Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé….
Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ
Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ…
Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết
Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ…
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của bạn gái thành tài. Ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
End of content
No more pages to load