Xã Tân Thủy, một buổi chiều oi bức.
Cô bé Mai, 10 tuổi, đứng run rẩy trước quầy tạp hóa bà Phấn. Trên tay Mai là hai đứa em sinh đôi mới 2 tuổi, bám chặt hai bên, mặt lấm lem, bụng lép xẹp vì đói.
Trên kệ chỉ có một hộp sữa bột loại nhỏ. Mai liều lĩnh giấu vào áo, tính ra ngoài pha cho hai em uống tạm.
Nhưng chưa kịp bước qua cửa, bà Phấn đã phát hiện.
Bà gắt lên:
— “Mày ăn trộm! Mày tưởng tao không thấy à? Bỏ cái hộp ra đây mau!”
Mai sợ đến mức bật khóc:
— “Con xin cô… Em con đói, con không có tiền…”
Bà Phấn nghiến răng:
— “Không có tiền thì về mà chết đói! Mày mà không gọi bố mẹ xuống đây, tao báo trường mày nghỉ học luôn! Đồ trộm cắp mà còn đòi đi học!”
Hai đứa sinh đôi hoảng quá khóc toáng lên.
Đúng lúc đó, một người đàn ông sang trọng xuất hiện từ phía sau quầy—ông Khải, chủ doanh nghiệp vật liệu lớn nhất huyện, đang dừng lại mua thuốc lá và ít đồ.
Ai cũng nghĩ ông sẽ can ngăn, thậm chí giúp cô bé tội nghiệp.
Nhưng không.
Ông Khải nhìn ba đứa trẻ từ đầu đến chân rồi lạnh lùng:
— “Ăn cắp là ăn cắp. Cho nó nghỉ học càng tốt, để ra đời sớm mà biết sợ.”
Cả cửa hàng sững sờ.
Bà Phấn được dịp hả hê:
— “Đấy, người lớn có học còn nói thế. Trẻ con giờ hư như quỷ.”
Mai ôm hai đứa em, mặt trắng bệch.
Không chỉ nói, ông Khải vươn tay giật phắt hộp sữa khỏi tay Mai, ném thẳng lên quầy:
— “Bà khóa cửa lại, gọi công an xã xuống! Mấy đứa thế này mà không trị, sau này thành trộm cướp hết.”
Hai đứa nhỏ sợ quá bấu lấy chân chị, khóc nấc.
Mai run đến mức không nói thành lời:
— “Chú ơi, xin chú… cho em con hộp sữa… con xin chú… Con không dám nữa…”
Ông Khải gạt tay Mai:
— “Đi xin người khác. Tao không nuôi không nấng bố con nào hết.”
Cả khu phố bắt đầu xì xào.
Có người quay clip, có người chửi thầm:
“Giàu mà thất đức.”
“Nhìn ba đứa nhỏ mà không động lòng nổi.”
Nhưng cú twist nằm ở đây:
Khi ông Khải chuẩn bị đẩy ba đứa ra ngoài, một giọng nói vang lên phía sau:
— “Bỏ tay ra khỏi con bé.”
Mọi người quay lại: đó là bác Tòng – tài xế xe tải đang mua bịch mì tôm ở cạnh.
Quần áo lấm lem nhưng ánh mắt rất kiên quyết.
Ông Khải cười khẩy:
— “Anh là ai mà xen vào?”
Bác Tòng tiến thẳng đến, che Mai và hai đứa nhỏ ra phía sau lưng mình:
— “Tôi là người lớn, và người lớn thì không dồn trẻ con vào chân tường.”
Nói rồi bác móc ví, rút tờ tiền 200 nghìn đặt mạnh lên quầy:
— “Tôi trả hộp sữa. Cô bé không nợ ai hết.”
Bà Phấn ngập ngừng, còn ông Khải thì đỏ mặt:
— “Anh dạy đời tôi à? Anh biết tôi là ai không?”
Bác Tòng đáp gọn:
— “Tôi biết. Người giàu mà không có tâm thì giàu vô nghĩa.”
Cả tiệm tạp hóa im phăng phắc.
Bác Tòng cúi xuống nâng hai bé sinh đôi lên, đưa hộp sữa cho Mai:
— “Đi theo chú đi. Ba đứa con không phải xin ai hết.”
Trên đường ra ngoài, ông Khải hét vọng theo:
— “Anh tưởng bao đồng là hay à? Lũ trẻ đó bố mẹ bỏ đi biệt rồi!”
Nhưng Mai quay lại, lần đầu nói rõ ràng:
— “Bố con chết tai nạn. Mẹ bỏ nhà đi từ năm ngoái. Con ở với bà ngoại bệnh nặng.”
Cả cửa hàng im bặt.
Ngay cả ông Khải cũng khựng lại.
Nét mặt ông ta tái hẳn.
Bác Tòng đặt tay lên vai Mai:
— “Vậy từ hôm nay, có chú ở đây. Không ai được quyền xúc phạm con nữa.”
Một người quay clip đăng lên mạng.
Chỉ sau vài tiếng, cả huyện Tân Thủy ném đá ông Khải dữ dội, gọi ông là kẻ “giàu có nhưng nghèo nhân tính”.
Mai được nhà trường và hội phụ nữ xã hỗ trợ kinh phí nuôi hai em.
Bác Tòng nhận làm người bảo trợ tạm thời cho ba chị em.
Còn ông Khải—chủ doanh nghiệp giàu nhất vùng—bị chính khách hàng quay lưng, phải lên mạng xin lỗi nhưng không ai chấp nhận.
Người ta nói:
“Không phải nghèo mới đáng thương, mà là giàu có nhưng không còn biết thương người.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load