Ông Lâm – thợ mộc già trong làng – cả đời nổi tiếng lành nghề, cẩn thận. Người ta bảo: “Thứ gì qua tay ông sửa thì bền chắc gấp đôi.”
Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, bà Hòa – góa phụ sống ở cuối làng – tìm đến. Bà mảnh mai, khuôn mặt khắc khổ, tay nắm vạt áo run run:
– Ông Lâm, nhờ ông sửa giường giúp tôi. Giường nhà tôi cứ kêu cọt kẹt, đêm nằm chẳng yên.
Ông Lâm nhận lời. Trong làng, ai cũng ái ngại cho bà Hòa: chồng mất sớm, con trai đi làm xa, bà sống một mình trong căn nhà gỗ cũ.
Khi đặt tay lên chiếc giường lim trong phòng bà, ông Lâm thoáng ngạc nhiên. Dù đã dùng hơn chục năm, mặt gỗ lại trơn bóng lạ thường, như có ai đó mài dũa suốt ngày đêm. Ông lẩm bẩm:
– Giường lim thường nhám sần, sao ở đây láng bóng thế này?
Ông cúi xuống, phát hiện dưới gầm giường thoảng mùi tanh ngai ngái. Trong nghề, ông từng nghe chuyện: nếu gỗ lim được ngâm máu quá lâu, nó sẽ bóng nhẵn bất thường. Ý nghĩ ấy khiến ông gai người.
Đêm hôm đó, lòng không yên, ông Lâm lén mang theo một nắm muối hạt – thứ người xưa tin có thể trừ tà – rắc lên mặt giường. Rồi ông giả vờ về nhưng thực chất nấp ngoài cửa sổ.
Nửa đêm, căn phòng vang lên những tiếng kẽo kẹt. Từ trên giường, một làn sương mờ mờ bốc lên, kèm theo tiếng khóc nỉ non như của đàn bà. Ông Lâm chết sững. Bóng bà Hòa ngồi co ro trên giường, nhưng bên cạnh lại thấp thoáng một hình dáng đàn ông đẫm máu, ôm ghì lấy bà.
Ông Lâm run rẩy, tay nắm chặt chuỗi tràng hạt, miệng lẩm nhẩm kinh Phật. Bóng người kia dần tan đi, để lại bà Hòa ngã vật xuống.
Sáng hôm sau, ông đem chuyện kể cho trưởng làng. Cả làng xôn xao. Người thì bảo bà Hòa nuôi “ngải”, người thì nói chồng bà chết oan nên hồn phách còn lẩn khuất.
Trưởng làng gọi bà Hòa ra đình. Bà run lẩy bẩy, rồi òa khóc:
– Tôi giấu mọi người lâu nay. Thực ra, chồng tôi không chết bệnh như đã nói… Ông ấy say rượu, trượt chân ngã gãy cổ ngay trên chiếc giường này. Tôi sợ mang tiếng xấu nên chôn vội ngoài vườn, rồi bảo dối là chết bệnh.
Cả làng bàng hoàng. Thì ra chiếc giường lim thấm máu người, bao năm nay oán khí chưa tan. Còn sự “trơn bóng” khác thường chính là do vết máu thấm vào thớ gỗ, mài mòn theo thời gian.
Ông Lâm nghe xong, thở dài:
– Bà Hòa, giấu sự thật chỉ làm oan hồn thêm dai dẳng. Giờ phải làm lễ giải, đưa hài cốt ông ấy về chôn cất đàng hoàng thì mới yên.
Nghe lời, bà Hòa quỳ xuống van xin làng tha thứ.
Hôm di dời mộ, trời đổ mưa xối xả. Khi mở đất, bộ hài cốt hiện ra ngay dưới gốc mít trong vườn, đúng như lời bà Hòa thú nhận. Người dân dựng bàn thờ, mời thầy pháp cúng tế. Giữa tiếng trống, tiếng chiêng, ai cũng rùng mình thấy bóng đen lướt qua, rồi tan dần.
Từ ngày đó, ngôi nhà của bà Hòa mới yên. Bà trở nên khép kín, ngày ngày chỉ quanh quẩn bên bàn thờ chồng, sám hối.
Ông Lâm thì mang nỗi ám ảnh: chỉ vì tò mò và một nắm muối hạt, ông vô tình khơi ra sự thật bị chôn giấu ba chục năm. Nhưng ông không hối hận. Ông tin rằng, sự thật dù đau đớn vẫn cần được phơi bày, để người sống lẫn người chết đều thanh thản.
Câu chuyện ấy trở thành lời răn trong làng: đừng giấu nỗi đau bằng dối trá, bởi sự thật sẽ tìm cách lộ ra, đôi khi theo cách đáng sợ nhất.
Và chiếc giường lim kia, sau lễ giải, được chẻ nhỏ đem làm củi, để chấm dứt mọi ám ảnh.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load