1. Người mẹ nghèo và sợi dây chuyền
Bà Hạnh sống cả đời ở vùng quê nghèo ven sông. Chồng mất sớm, bà một mình nuôi ba con khôn lớn. Cuộc đời lam lũ, gánh gồng, nhưng bà chưa một lần oán than.
Khi tuổi già chồng chất, bà chỉ có một tài sản đáng giá – sợi dây chuyền hai chỉ vàng. Đó là số tiền bà dành dụm cả chục năm, định để phòng khi đau yếu hoặc làm của hồi môn cho đứa con út – Tuấn, cậu con trai bà thương nhất.
Tuấn từ nhỏ vốn ham chơi, ít chí thú làm ăn. Bà Hạnh biết, nhưng tình mẹ làm bà luôn mềm lòng. Đứa nào lười thì mặc, hễ Tuấn cần tiền, bà lại lén cho, sẵn sàng bán lúa bán gà. Hai người anh chị nhiều lần khuyên can, bà chỉ thở dài:
– Nó là thằng út, số khổ, thôi mẹ thương nó một chút.
2. Cái chết và tang lễ
Năm bảy mươi ba tuổi, bà Hạnh qua đời vì bệnh tim. Đám tang diễn ra giản dị mà đông người, bởi bà sống hiền lành, cả xóm ai cũng thương.
Khi khâm liệm, chị cả run run mở cái hộp gỗ cũ, lấy ra sợi dây chuyền.
– Đây là thứ mẹ giữ cả đời, để chôn theo mẹ cho trọn vẹn.
Mọi người đồng ý, vì tin rằng người mất mang theo vật mình trân quý sẽ được an lòng. Tuấn đứng đó, mắt hoe đỏ, nhưng không nói gì.
Chiều hôm ấy, quan tài hạ huyệt trong tiếng khóc xé lòng. Ai cũng nghĩ tang lễ đã khép lại bình yên. Nhưng họ không ngờ, bi kịch bắt đầu từ chính sợi dây chuyền vàng.
3. Cơn tham nổi lên
Ba ngày sau, Tuấn bất ngờ tìm đến hai anh chị.
– Tôi nói thật, hôm khâm liệm có để nhầm sợi dây chuyền hai chỉ vàng vào quan tài. Giờ nghĩ lại, tiếc quá. Vàng thì để lại cho con cháu xài, chứ chôn xuống đất thì phí. Tôi muốn đào mộ lấy lại.
Nghe vậy, chị cả tái mặt:
– Tuấn! Đó là thứ mẹ giữ cả đời. Mẹ đã yên nghỉ, sao em nỡ?
Anh hai đập bàn:
– Mày điên rồi à? Làng trên xóm dưới biết cả, mày làm vậy người ta khinh cả dòng họ.
Tuấn gân cổ cãi:
– Người chết rồi thì đâu còn dùng được! Vàng ấy mẹ giữ cho tôi, tôi lấy lại cũng đúng thôi.
Tin đồn lan ra. Cả làng bàng hoàng: “Con trai út bà Hạnh định đào mộ lấy vàng!”. Người thương mẹ thì phẫn nộ, kẻ nhiều chuyện thì cười khẩy.
4. Đêm định mệnh
Đêm hôm đó, Tuấn cầm xẻng lén ra nghĩa địa. Ánh trăng mờ hắt xuống, gió hun hút. Anh đào điên cuồng, đất văng tung tóe. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh sợi dây chuyền lấp lánh, như chìa khóa để thoát nghèo.
Nhưng vừa chạm đến nắp quan tài, anh nghe tiếng gọi thất thanh:
– Tuấn! Mày đang làm cái gì vậy?!
Đèn pin sáng rực. Đó là anh hai và chị cả, họ đã đoán trước ý định nên theo dõi. Cả hai lao đến kéo Tuấn lại.
– Mày còn là con người không? Mẹ chưa tròn bảy ngày, mày đã toan đào mộ!
– Trả lại vàng cho tôi! – Tuấn gào thét, giãy giụa.
Hàng xóm nghe tiếng ồn cũng ùa ra. Ánh đèn pin loang loáng, tiếng bàn tán rì rầm:
– Trời ơi, thằng út bà Hạnh định phá mộ mẹ thật kìa!
Tuấn bị giữ chặt, rũ rượi như kẻ mất hồn. Trong ánh mắt mọi người chỉ còn sự khinh bỉ.
5. Bản di chúc bất ngờ
Sáng hôm sau, trưởng thôn đến nhà. Ông mang theo một phong bì cũ được bà Hạnh gửi lại trước lúc mất. Bên trong là vài dòng chữ run run:
“Sợi dây chuyền hai chỉ, mẹ dặn chôn theo mẹ. Nhưng nếu con cái khó khăn, hãy bán nó giúp nhau mà sống. Chỉ xin đừng tranh giành, bởi tình thân mới là tài sản quý nhất.”
Đọc xong, cả nhà chết lặng. Hóa ra bà Hạnh từng tính toán cả rồi, chỉ mong các con biết thương nhau. Nhưng giờ, di nguyện ấy đã bị chính lòng tham phá nát.
Chị cả bật khóc:
– Em có biết mẹ thương em nhất không? Vậy mà em làm thế này, mẹ nơi chín suối có nhắm mắt nổi không?
Tuấn ú ớ, nước mắt trào ra. Anh bàng hoàng nhận ra: mình chẳng những không giữ được vàng, mà còn mất đi thứ quý giá hơn – lòng tin và tình thương của cả gia đình, cả xóm làng.
6. Cái kết
Từ sau đêm đó, Tuấn bị mọi người xa lánh. Bạn bè tránh mặt, làng xóm coi thường. Anh hai chị cả thương em nhưng cũng buông xuôi, bởi vết nhơ ấy khó gột sạch.
Tuấn phải bỏ quê lên thành phố làm thuê. Ngày tháng trôi qua, anh sống chật vật trong nỗi dằn vặt. Mỗi khi đêm xuống, trong giấc mơ anh vẫn thấy bóng dáng mẹ ngồi bên hiên, đôi bàn tay gầy guộc cầm bát cơm chan nước rau, ánh mắt hiền từ.
Còn ngôi mộ bà Hạnh vẫn nằm yên dưới gốc đa già, bên trên luôn có hoa tươi. Anh hai chị cả thay nhau thắp hương. Sợi dây chuyền vàng mãi mãi nằm cùng bà – như chứng tích cho tình thương vô điều kiện của người mẹ, và cũng là lời nhắc nhở cay đắng về lòng tham của một đứa con.
Người trong làng mỗi khi nhắc lại, đều thở dài:
– Vàng bạc có giá, nhưng tình mẹ cha vô giá. Đứa nào quên điều đó, sớm muộn cũng phải trả giá bằng cả đời hối hận.
Thông điệp
Câu chuyện khép lại không chỉ bằng sự phẫn nộ, mà còn để lại một bài học: Vật chất có thể đào lên, nhưng một khi lòng hiếu và tình thân bị chôn vùi, sẽ chẳng bao giờ lấy lại được.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load