*** CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT HƯ CẤU, KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN SỰ VIỆC, SỰ KIỆN NÀO
“Anh xin lỗi em.
Chúng ta đã từng có những đêm bình yên, những bữa cơm đầy tiếng cười, và hai thiên thần nhỏ. Nhưng anh mệt mỏi quá. Những cuộc cãi vã không đi đến hồi kết… Cho anh ích kỷ được đưa hai con đi.”
Bức thư ấy được tìm thấy trên bàn làm việc, ngay bên cạnh hai chiếc cặp sách của bé Na và Bin còn nguyên vẹn. Giấy vẫn còn mùi khói hương, nét chữ run rẩy, đứt quãng, như được viết trong tuyệt vọng.
Anh và tôi từng là cặp đôi khiến bao người ngưỡng mộ. Anh điềm đạm, tôi dịu dàng, hai đứa cưới nhau vì yêu và từng tin chỉ cần có tình yêu là đủ.
Rồi cuộc sống cuốn chúng tôi vào cơm áo gạo tiền, những hóa đơn, những đêm mất ngủ vì con khóc, vì thiếu tiền nhà.
Ban đầu chỉ là những lời cằn nhằn nhỏ:
– Sao anh không phụ em trông con?
– Anh mệt, mai anh phải đi làm sớm.
Rồi dần dà, thành những cơn giận không tên, những bữa cơm nguội lạnh, những im lặng kéo dài suốt đêm.
Có lần tôi nói trong lúc mất kiểm soát:
“Anh là gánh nặng của mẹ con tôi!”
Câu nói ấy, sau này, ám tôi suốt đời.
Tối hôm đó, trời mưa. Tôi về muộn, nhà vắng lặng. Không có tiếng con ríu rít gọi “mẹ ơi”.
Chỉ thấy trên bàn là phong bì màu trắng. Trong đó, ngoài bức thư, còn có tờ giấy viết tay nguệch ngoạc của con gái:
“Mẹ đừng buồn nhé, con và Bin đi chơi với bố. Bố bảo ở đó sẽ không còn ai khóc nữa.”
Tôi như hóa đá. Lao ra đường, gọi trong mưa:
“Anh ơi, anh đừng làm gì dại dột!”
Nhưng đã muộn.
Người ta tìm thấy chiếc xe hơi của anh bên bờ sông cách nhà gần 20km. Cánh cửa mở, trong xe là ba chiếc ghế trống.
Ba ngày sau, đội cứu hộ vớt được… Anh nằm đó, ôm chặt hai con vào lòng.
Tôi gào lên, như người mất trí. Tại sao anh lại tước đi m//ạng số//ng của hai đứa trẻ vô tội? Tại sao lại chọn cách kết thúc tà//n nh//ẫn đến thế?
Nhưng khi đọc lại bức thư, tôi mới hiểu…
Anh không còn đủ sức chống chọi với những tổn thương trong chính ngôi nhà của mình.
Anh đã quá cô đơn.
“Anh biết anh sai.
Anh đáng bị trách, bị ghét, bị khinh.
Nhưng anh sợ mai này, hai con sẽ lớn lên trong tiếng cãi vã của bố mẹ, trong ánh mắt lạnh nhạt của người lớn.
Anh sợ nhìn thấy chúng buồn mà không thể làm gì.
Nên… cho anh ích kỷ được đưa chúng đi, đến một nơi bình yên hơn.
Anh xin lỗi, em đừng tha thứ cho anh.”
Tôi đọc đi đọc lại, từng chữ như dao cứa.
Sau tang lễ, tôi bán căn nhà, rời khỏi thành phố. Mỗi sáng, tôi đến bờ sông, đặt ba bông hoa trắng xuống nước.
Người ta bảo tôi điên, nhưng tôi chỉ cười.
Vì tôi biết, dưới làn nước kia, ba người tôi yêu nhất vẫn đang nắm tay nhau, không còn đau khổ, không còn tranh cãi, không còn tiếng thở dài.
Còn tôi – kẻ sống sót – phải mang theo cả đời tội lỗi, vì một lần nói lời tổn thương mà không kịp rút lại.
Nếu một ngày, ai đó trong gia đình nói “Anh mệt rồi”, “Em mệt quá”, xin đừng coi đó là lời than vãn. Đôi khi, đó là tiếng kêu cứu cuối cùng.
Đừng để đến khi chỉ còn lại bức thư tuyệt mệnh trên bàn, ta mới biết rằng – sự im lặng của người mình yêu chính là điều đáng sợ nhất trên đời.
*** CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT HƯ CẤU, KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN SỰ VIỆC, SỰ KIỆN NÀO
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load