Cả xóm Đông Phong sáng ấy náo loạn.
Tiếng người đập cửa, la hét inh ỏi vang từ đầu ngõ đến cuối làng.
Bố tôi chạy ra, còn chưa hiểu chuyện gì thì một người đàn bà tóc rối, mặt đỏ gay quát lên:
“Nhà ông bà trả tôi tiền hụi đi! Mụ Hảo giật cả chục người rồi, trốn mất tăm còn dám giả câm à?”
Bố tôi sững người.
Mẹ chồng — tức bà Hảo — tối qua vẫn còn ngồi đếm tiền, nói mai lên chợ huyện mua vàng.
Ai ngờ sáng nay nhà trống trơn, tủ tiền sạch bách, điện thoại tắt máy.
Tin lan nhanh hơn gió.
Mấy chục người bị bà “ôm hụi” kéo đến, kẻ chửi, kẻ đe dọa, có người còn vác cả gậy tre đến định đập cửa.
Bố tôi sợ quá, đành bán mảnh đất sau vườn, rồi gom hết tiền dành dụm của vợ chồng tôi để trả nợ thay.
Tổng cộng hơn 600 triệu – coi như trắng tay.
Cả nhà suy sụp.
Ai cũng nghĩ bà Hảo chắc trốn biệt tăm rồi, chẳng còn mặt mũi quay về cái làng này nữa.
Thế nhưng đúng một tuần sau,
giữa trưa, một chiếc xe hơi cũ dừng trước cổng.
Bước xuống là mẹ chồng tôi – quần áo sang chảnh, môi đỏ chót, tay xách túi hàng hiệu,
bên cạnh là một thanh niên chừng ba mươi, tóc vuốt keo bóng loáng, đeo kính đen.
Bà cười rạng rỡ như người đi du lịch mới về, nói một câu khiến cả nhà chết lặng:
“Mẹ về rồi. Đây là Tuấn – bạn trai mẹ. Mẹ định làm lại cuộc đời.”
Bố tôi ngã phịch xuống ghế,
tôi và chồng nhìn nhau không nói nổi.
Bà Hảo thản nhiên dọn vali lên phòng, vừa đi vừa bảo:
“Tiền mẹ nợ, mẹ sẽ lo. Cứ yên tâm.”
Ba ngày sau,
người thanh niên kia biến mất.
Mẹ chồng tôi cũng không mở cửa phòng, cơm nước không đụng tới.
Đến chiều, khi bố tôi phá khóa bước vào,
trên bàn vẫn còn hai ly rượu vang cạn sạch,
và một tờ giấy viết vội:
“Cảm ơn vì tất cả.
Tiền, đất, vàng – anh đã lấy đủ.
Mẹ đừng tìm em, vì em cũng chẳng sống nổi nữa…”
Phía dưới là chữ ký run run của mẹ chồng tôi,
cạnh đó là chai thuốc trừ sâu chưa kịp vứt.
Bà nằm trên giường, tay vẫn nắm chặt sợi dây chuyền của người thanh niên ấy.
Cả làng xôn xao:
“Giật hụi cũng vì tình, cuối cùng cũng vì tình mà mất tất cả…”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load