CON TRAI KHỔNG LỒ DƯỚI LÒNG SÔNG
Mưa suốt ba ngày liền, nước sông trước làng dâng cao, đỏ quạch như đất bazan bị quấy lên. Tôi – Tín, hai mươi ba tuổi, nghèo đến mức chiếc áo mưa rách cũng vá chằng vá đụp – vẫn phải mò ra bờ sông kiếm con cá, con hến đem bán. Mẹ tôi bệnh khớp nằm một chỗ, em gái còn đang học lớp bảy. Nhiều khi nhìn con bé nép bên bộ quần áo nhà trường bạc màu, tôi chỉ mong kiếm được thêm vài chục nghìn để đổi cho nó cái cặp mới.
Hôm đó, nước sông to quá, tôi không dám lội. Tôi chỉ đứng ven bờ, dùng cái vợt cũ quăng xuống những vùng nước xoáy còn lại sau cơn mưa. Tới lần quăng thứ năm, cái gì đó nặng khủng khiếp kéo tay tôi chùn xuống. Tôi phải gồng cả người mới lôi được nó lên. Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy một con trai sông to đến vậy – phải nặng gần 100 cân.
Tôi đứng chết lặng.
Trai sông thường chỉ cỡ nắm tay, cùng lắm bằng cái tô. Còn thứ này… tròn vo như một hòn đá lớn, vỏ xám đen, sờ vào gồ ghề và lạnh buốt như kim loại. Nó không giống một sinh vật. Nó giống một thứ gì bị chôn vùi, bị thời gian ngậm lại.

Dân làng bắt đầu kéo đến.
“Tín vớt được trai khổng lồ!” – mấy đứa trẻ hét lên chạy về làng.
Trong thoáng chốc, người ta vây quanh tôi đông nghịt. Ai cũng xì xào:
– Bên trong biết đâu có ngọc trai trời, bán phải được mấy trăm triệu!
– Quý lắm đó! Nhà giàu mà biết được là tìm tới liền!
Tôi chưa kịp phản ứng thì một chiếc xe bán tải màu đen phóng tới, thắng gấp ngay sát bờ sông. Người bước xuống là ông Hội, người giàu nhất vùng, chủ cả nhà máy xay lúa và trại nuôi heo. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày bóng lộn – giữa bùn đất, trông ông ta như một kẻ đến từ thế giới khác.
Ông nhìn con trai, ánh mắt lóe lên một tia gì đó rất khó diễn tả: vừa háo hức, vừa sợ hãi.
Ông Hội nói:
– Tín, chú trả cậu 100 triệu, đưa thứ này cho chú ngay.
Cả làng ồ lên. Một trăm triệu! Tôi chưa cầm nổi số đó bao giờ.
Mẹ tôi đang cần tiền thuốc, nhà thì mục nát, nợ nần khắp nơi. Tôi chỉ cần gật đầu là có thể đổi đời.
Nhưng cái cách ông Hội nhìn con trai… không giống người muốn mua báu vật. Giống như người muốn phi tang một bí mật.
Tôi hỏi:
– Sao chú mua gấp vậy?
Ông khựng một giây, rồi cười nhẹ:
– Đồ quý mà, phải nhanh chứ.
Nhưng đôi mắt ông ta tránh né.
Người ta xúi tôi:
– Bán đi Tín! Đời cậu không bao giờ gặp cơ hội thứ hai đâu!
Tôi nhìn con trai, nhìn bàn tay chai sạn của mình, rồi nhìn ông Hội.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nổi gai sống lưng.
Cảm giác… không bình thường.
Tôi nói chậm rãi:
– Chú cho con 1 đêm để nghĩ.
Ông Hội lập tức đổi sắc mặt.
– Đừng! Bán ngay đi. Chú trả 120 triệu!
Tại sao càng chậm, hắn càng gấp?
Tại sao một con trai lại đáng giá hơn tính mạng tôi?
Tôi lắc đầu.
– Mai con trả lời.
Ông Hội ngừng thở trong một giây.
Rồi bước lại gần, nắm vai tôi, giọng nhỏ đến mức chỉ tôi nghe thấy:
– Cậu không biết mình đang động vào cái gì đâu. Mở nó ra… là chết.
Tôi rùng mình.
♦
Tối đó, tôi không dám về nhà. Tôi nghĩ ông Hội sẽ sai người lấy trộm, hoặc tệ hơn là làm hại tôi. Tôi đem con trai vào ngôi lều bỏ hoang cạnh bờ sông, đốt một ngọn đèn dầu rồi ngồi nhìn nó cả đêm.
Tại sao ông ta sợ nó đến vậy?
Tại sao lại cấm mở?
Tôi sợ, nhưng lòng tò mò còn mạnh hơn. Tôi cũng tin: nếu bên trong chỉ là báu vật, ông ta sẽ không có phản ứng như vậy.
Sự thật phải nằm trong ấy.
Khi trời vừa hửng sáng, tôi quyết định cạy nó ra. Tôi mượn một cái rìu cùn và một đục sắt. Vỏ trai dày kinh khủng, đục hoài không ra. Mỗi nhát rìu là một tiếng đanh vang lên như gõ vào sắt. Đến lần thứ ba mươi, một khe nứt nhỏ hé ra.
Tôi gồng người, tách mạnh.
Vỏ trai bật mở.
Và tôi chết lặng.
Bên trong… không có ngọc trai.
Không có thịt.
Không có gì giống sinh vật.
Mà là…
một túi vải đen được buộc dây, ép chặt giữa hai mảnh vỏ.
Túi vải ẩm và nặng. Tôi kéo nó ra. Bên trong túi là:
một cuốn sổ tay
một chiếc vòng đeo tay bằng bạc khắc tên “Lam”
một xấp hình cũ
và… một bọc nylon đen đựng thứ khiến tôi muốn nôn: một mảnh xương người.
Tôi nghe tim mình đập thình thịch. Mảnh xương nhỏ, đã ngả vàng, có vẻ là xương ngón tay.
Tôi mở cuốn sổ tay. Nét chữ nguệch ngoạc, yếu ớt. Dòng đầu tiên viết:
“Nếu ai tìm thấy, xin hãy đưa sự thật này ra ánh sáng.”
Tôi run lên.
Những trang sau ghi chi chít những lời kể đứt quãng, của một cô gái tên Lam – người đã mất tích 6 năm trước. Cả làng tin cô bị bỏ đi theo trai. Nhưng trong sổ viết rõ:
Cô bị ông Hội cưỡng hiếp.
Cô mang thai.
Sau đó, ông ta giết cô để bịt miệng.
Rồi vứt xác xuống sông.
Một phần xương kẹt lại trong con trai.
Tôi phải ngừng lại vì tay mình lạnh buốt.
Trong túi còn có một tờ giấy bị xé dở, dòng chữ cuối cùng viết bằng máu khô lại:
“Nếu còn ai thương tôi… xin đừng để ông ta sống bình yên.”
Tôi cứ ngồi đó, sờ lên chiếc vòng bạc khắc tên Lam, lòng nghẹn nghẹn.
Cô ấy bằng tuổi tôi bây giờ.
Cô ấy chết một mình.
Cô ấy bị lấp vùi dưới đáy sông sâu, mà thủ phạm lại giàu nhất làng, sống ung dung nhiều năm trời.
Tôi biết: nếu đưa thứ này ra, tôi có thể mất mạng.
Nhưng nếu im lặng… tôi không còn là tôi nữa.
♦
Tôi đem toàn bộ chứng cứ lên công an huyện. Họ lập tức mở hồ sơ điều tra lại vụ mất tích của Lam. Khi tin lan ra làng, ông Hội đến tìm tôi ngay trong buổi chiều.
Ông ta xông vào sân nhà tôi, đập bàn:
– Mày biết mày đang làm cái gì không? Tao đưa mày 500 triệu, mày im đi. Không thì…
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
– Con Lam đáng sống hơn chú.
Ông ta tát tôi một cái trời giáng.
– Thằng mất dạy! Tao cho mày nhà mày sống!
Tôi lau vệt máu trên môi, nói:
– Con trai đã nuốt tội lỗi của chú suốt sáu năm rồi. Giờ nó nhả ra rồi. Chú không bịt lại được nữa đâu.
Ông Hội run bần bật. Không phải run vì tức – mà vì sợ.
♦
Cuộc điều tra kéo dài ba tháng. Bao nhiêu bí mật bị lật ra:
Ngày Lam mất tích, ông Hội là người cuối cùng gặp cô.
Dấu vân tay của ông có trên sổ.
Mảnh xương khớp với ADN của Lam.
Trong sân nhà ông, tìm được một đoạn dây thừng giống với sợi thừng được mô tả trong nhật ký.
Cuối cùng, ông Hội bị bắt.
Cả làng rúng động.
Tôi không vui mừng.
Chỉ thấy lạnh người.
Con gái người ta bị giết, bị vứt xuống sông như một đồ vật. Sáu năm không ai biết, không ai tìm. Một mình cô ấy oằn trong đáy nước, còn kẻ thủ ác sống giàu sang trên nỗi đau của người khác.
Công lý đến muộn… nhưng không bỏ qua.
♦
Ngày khép lại hồ sơ vụ án, mẹ của Lam ôm lấy tôi khóc nức nở. Bà đưa tôi chiếc khăn tay cũ, nói:
– Cảm ơn con. Con đã cho con gái bác được nói điều nó không tự nói được.
Tôi nhìn ra hướng bờ sông.
Nước đã trong trở lại sau mùa mưa.
Cánh đồng ngô phía xa xanh mướt.
Chỉ có tôi biết, trong lòng sông còn bao nhiêu bí mật.
Có người chết nhưng không thể chết hẳn.
Có tội ác tưởng chừng đã bị chôn vùi, nhưng nước không chấp nhận nó, thời gian cũng không.
Một con trai sông đã giữ sự thật lại suốt sáu năm.
Và đến một ngày, nó chọn người mở nó ra.
Tôi cúi xuống nhặt một viên đá, ném nhẹ xuống mặt nước.
Nước gợn sóng.
Như một lời đáp từ lòng sông:
“Sự thật luôn tìm được đường trở về.”
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load