Tôi tên Lan, năm nay 38 tuổi.
Chồng tôi mất trong một vụ tai nạn khi tôi mới 28, chưa kịp có con.
Tôi ở lại nhà chồng, phụng dưỡng bố mẹ chồng suốt 10 năm trời — từ bữa cơm, giấc ngủ đến từng viên thuốc, chưa một ngày than phiền.
Thế nhưng…
Họ chưa từng xem tôi như con.
Mỗi khi hàng xóm đến chơi, tôi nghe mẹ chồng nói:
“Nó thủ tiết vì ai thèm rước nữa đâu!”
Câu nói ấy như dao cắm vào tim.
Tôi im lặng, nghĩ rằng rồi thời gian sẽ khiến họ nhận ra tấm lòng mình.
Năm nay, đến sinh nhật thứ 38 của tôi, mấy người bạn cũ đại học về quê chơi, trong đó có Nam — người yêu cũ một thời.
Anh vẫn độc thân, hiền như ngày nào, nói với tôi trong buổi cà phê:
“Lan à, 10 năm qua em đã chịu đủ rồi. Nếu được, anh muốn bù đắp, muốn cưới em.”
Tôi bật khóc.
Không phải vì còn yêu, mà vì có người vẫn coi tôi là phụ nữ đáng được thương.
Tôi chưa dám nói với ai, chỉ dự định hôm sau xin phép bố mẹ chồng.
Tối hôm ấy, cả xóm nhỏ bỗng xôn xao — bố mẹ chồng tôi mang theo một cái thùng gỗ lớn, lặng lẽ đi vào sân, bảo mọi người tập trung lại “để chúc mừng sinh nhật con dâu”.
Tôi ngỡ ngàng, tim rộn ràng vì tưởng đâu sau bao năm, họ đã đổi thay.
Nhưng khi nắp thùng bật mở…
Một chiếc váy cưới trắng cũ kỹ được gấp ngay ngắn bên trong, cạnh đó là tấm ảnh cưới ố màu của tôi và chồng quá cố.
Bà đặt trước mặt tôi, giọng lạnh tanh:
“Nếu con định bỏ đi theo thằng khác, thì mặc lại váy này, vào quan tài cùng nó cho trọn đạo vợ chồng.”
Cả sân im phăng phắc.
Tôi run rẩy, ngẩng lên nhìn người từng gọi mình là mẹ — nhưng trong mắt bà chỉ có oán hận.
Tôi nghẹn lời:
“Con ở lại 10 năm rồi, mẹ còn muốn con sống sao nữa?”
Ông chồng đứng bên cạnh, thở dài:
“Nhà này chỉ có một con dâu, chết mới được đi, còn không thì là người phản bội.”
Tôi khuỵu xuống.
Bạn bè sững sờ, còn Nam lao tới đỡ tôi, lớn tiếng:
“Hai bác gọi là cha mẹ mà nỡ hành hạ cô ấy thế này à?!”
Mẹ chồng hét lên:
“Đồ đàn bà không biết điều! Cút khỏi nhà tao!”
Tối hôm đó, tôi dọn đồ, chỉ mang theo tấm ảnh chồng.
Trước khi rời đi, tôi đặt lại chìa khóa nhà, sổ tiết kiệm và nói:
“Con đã làm tròn đạo dâu con 10 năm. Từ nay, con xin trả lại tất cả.”
Hai tuần sau, hàng xóm xôn xao — bố mẹ chồng tôi được công an mời lên làm việc vì bị tố chiếm đoạt tiền trợ cấp tử tuất của chồng tôi suốt 10 năm qua.
Toàn bộ tiền đó, đáng ra phải là quyền lợi của vợ hợp pháp – tức là tôi.
Người báo đơn… là ông hàng xóm, vốn là bạn của bố chồng tôi.
Ông nói:
“Thấy chúng nó bắt cô ấy sống như tù nhân nên tôi không chịu nổi nữa.”
Cú twist cuối khiến cả làng xôn xao:
Khi công an mở sổ tiết kiệm ra, trong đó vẫn còn nguyên số tiền gần 800 triệu, kèm tờ giấy ghi bằng nét chữ của mẹ chồng:
“Để khi nó đi rồi, ta còn tiền lo hương khói cho con trai.”
Tôi lặng người.
Đến lúc ấy mới hiểu — họ không hẳn ác, chỉ sợ mất nốt người cuối cùng còn gắn với con trai họ.
Nhưng cái cách giữ người của họ… đã giết chết cả tuổi thanh xuân của tôi.
Một năm sau, tôi chính thức mặc váy cưới — với Nam.
Chiếc váy mới tinh, nhưng trên cổ tôi vẫn mang sợi dây chuyền chồng cũ tặng, như một lời tiễn biệt.
Trong thiệp cưới, tôi viết một dòng nhỏ:
“Mười năm thủ tiết không bằng một lần được sống thật với trái tim mình.”
Đêm tân hôn, người giao hàng bất ngờ mang đến một thùng gỗ giống hệt thùng cũ năm nào, kèm dòng chữ:
“Mẹ con có chuyện cần nói…”
Bạn có muốn tôi viết phần 2 – nơi Lan buộc phải quay lại nhà chồng cũ, đối diện “bí mật thật sự” về cái chết của chồng 10 năm trước không?
Phần này có thể xoay theo hướng trinh thám – bi kịch – tâm lý báo ứng.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load