“Bị mẹ chồng cho uống thuốc nam suốt 5 năm đến mức không thể sinh con, con dâu âm thầm trả thù, nào ngờ 3 tháng sau cả xóm chết lặng…”
Ngày Lan về làm dâu, bà Bính – mẹ chồng – luôn miệng dặn:
“Đàn bà phải biết nghe lời, giữ nếp nhà. Muốn sinh quý tử thì phải uống thuốc Nam mẹ nấu mỗi ngày.”
Ban đầu, Lan tin là thật. Mỗi sáng, bà Bính đều đun cho cô một bát nước thuốc đen sẫm, nồng hắc. Lan uống vào là thấy người mệt lả, da dẻ tái xanh, nhưng cứ nghĩ vì “thải độc sinh con”.
Thế rồi, năm này qua năm khác, vẫn không có tin vui.
Cô đi khám thì bác sĩ chỉ nhẹ giọng nói một câu mà khiến tim Lan như nổ tung:
“Buồng trứng của cô bị teo. Ai cho cô uống thuốc gì suốt thời gian qua?”
Lan sững người. Trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh mẹ chồng đang đun nồi thuốc âm ỉ ngoài sân.
Đêm đó, cô khóc suốt.
Cô không dám kể với chồng, vì anh Tuấn luôn tin mẹ “thương con dâu như con gái”.
Từ hôm đó, Lan bắt đầu lặng lẽ tìm hiểu.
Cô đem phần thuốc mẹ chồng nấu đi xét nghiệm — kết quả khiến cô lạnh sống lưng: thuốc có chứa một loại thảo dược gây ức chế nội tiết sinh sản.
Cả người cô run lên, vừa đau, vừa uất.
Năm năm qua, cô bị tước đi quyền làm mẹ – chỉ vì bà Bính sợ cô “đẻ con gái, ô uế dòng họ”.
Lan không nói một lời.
Cô âm thầm đi mua “thuốc bổ gan” cho bà, mỗi ngày nấu một bát mang đến:
“Con thương mẹ vất vả, uống cái này cho khỏe.”
Bà Bính cười khẩy:
“Có hiếu đấy. Cứ thế mà làm dâu ngoan.”
Ba tháng sau, cả xóm ầm lên:
“Bà Bính ốm nặng, da vàng như nghệ, mắt mờ không thấy đường!”
Tuấn hốt hoảng đưa mẹ đi khám.
Bác sĩ chỉ nói gọn:
“Gan bị tổn thương nghiêm trọng, do dùng thảo dược không rõ nguồn gốc thời gian dài.”
Lúc ấy, Lan mới lạnh lùng lên tiếng trước mặt cả gia đình:
“Con chỉ cho mẹ uống đúng thứ mà mẹ đã bắt con uống suốt 5 năm nay thôi.”
Không khí đặc quánh.
Tuấn ngồi phịch xuống ghế, mặt trắng bệch.
Bà Bính khóc ròng, lắp bắp:
“Mẹ… mẹ chỉ muốn có cháu trai… mẹ không ngờ…”
Lan nhìn bà, giọng run run nhưng dứt khoát:
“Mẹ lấy đi khả năng làm mẹ của con. Giờ mẹ mới hiểu cảm giác ấy đau đến thế nào chưa?”
Cả xóm sau đó đồn ầm lên, người trách Lan độc ác, người lại nói đó là báo ứng.
Nhưng chỉ có Lan – khi lặng lẽ nhìn xuống bát thuốc còn bốc khói – mới biết, thứ cô cho mẹ chồng uống chỉ là thảo dược bổ gan bình thường, chẳng có chất hại nào cả.
Bà Bính bệnh là do chính những năm tháng bà tự tay đầu độc bản thân bằng sự tàn nhẫn của mình.
Lan chỉ thở dài:
“Trời xanh có mắt, con chẳng cần phải ra tay.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load