×
×

Tối hôm đó, tôi quay lại nhà – lần này bằng chìa khóa cũ, không mở được. Tôi đứng trước cửa rất lâu, nghe tiếng tivi vọng ra từ bên trong. Giọng Hương cười nói rộn ràng.

Ổ KHÓA MỚI Tôi tan ca lúc gần bảy giờ tối, bầu trời tháng mười xám đục như phủ một lớp bụi mỏng…

Chồng tôi ngồi im, hai vai so lại. Anh tránh ánh mắt của mẹ, cũng tránh luôn ánh mắt của tôi. Tôi hiểu. Anh kẹt giữa hai người phụ nữ, mà cả hai đều đang cần anh đứng về phía mình.

MƯỜI CÂY VÀNG VÀ MỘT CĂN NHÀ CHƯA BAO GIỜ THUỘC VỀ TÔI Tôi nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, cách đây…

Cô nhân viên gõ máy, rồi khựng lại. – Dạ… số tiền này khá lớn, chú xác nhận lại giúp cháu?

Người đàn ông đó đến ngân hàng vào một sáng mưa lất phất. Ông mặc chiếc áo khoác cũ màu xanh bộ đội…

Một mình, ở trọ, thu nhập lao động tự do, gửi đều đặn hơn 30 thùng mỗi tháng. Không nhận hàng chiều ngược lại. Không dùng dịch vụ chuyển khoản từ thiện công khai.

Căn phòng trọ số 17 nằm cuối hẻm 243 đường Trần Xuân Soạn, Quận 7. Hẻm nhỏ, quanh co, mùa mưa nước ngập…

Ông Thành không biện minh. Ông ký vào tờ quyết định điều chuyển xuống bộ phận hậu cần với một nụ cười nhạt. Vợ ông xót xa, nhưng ông chỉ bảo: “Làm gì cũng là lao động, miễn là mình thanh thản.”

Mùi nước lau sàn hương quế quẩn quanh cánh mũi. Ông Thành chậm rãi đưa cây chổi lau qua những viên gạch men…

Kiên giật mình đứng phắt dậy, gương mặt anh biến sắc, đầy vẻ hối lỗi và sợ hãi. “Mai… em…”

Chiều thứ Sáu, bầu trời Sài Gòn thấp tênh, những đám mây chì nặng trĩu như muốn đổ sập xuống những tòa nhà…

Cửa vừa mở, một luồng khí nóng hầm hập phả ra. Đèn phòng khách không bật, chỉ có ánh sáng hiu hắt từ phía bếp. “Anh ơi, em về rồi… Xin lỗi, hôm nay công ty họp đột xuất…”

Tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ nghe khô khốc trong không gian tĩnh lặng của hành lang chung cư. Kim…

“Nam nè, dạo này làm ăn sao em? Thấy suốt ngày ở nhà, bộ công ty ph/á s//ản rồi hay sao mà không thấy đi làm công sở gì hết vậy?”

Thành phố Hồ Chí Minh những ngày cuối năm luôn mang một vẻ hối hả đến nghẹt thở. Tôi ngồi trong căn hộ…

Người ta nói, trên đời này, có những người không sinh ra ta, nhưng lại dạy ta thế nào là gia đình.

Cô ký tên trong run rẩy.Bàn tay gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, cây bút nặng như cả đời người. Người…

Ông Ba bán vé số, mỗi ngày đều mua đúng một ổ bánh mì rồi xé làm đôi, dù rõ ràng ông rất đói, đến khi ông nhập viện, cô y tá bật khóc khi biết lý do thật sự…

Ông Ba bán vé số ai ở khu chợ cũ ven kênh cũng biết. Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời còn chưa…

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News