×
×

Thành ném một xấp ảnh xuống chân cô. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông lạ mặt.

Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng…

Nhưng khi cánh cửa sắt khóa sầm lại, không gian chỉ còn tiếng gió và sự lạnh lẽo. Thành quay lại, ánh mắt anh không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự căm phẫn đến tột cùng

Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng…

Một tháng sau , khu phố nơi bà sống bắt đầu bồn chồn. Con trai bà – trước đó làm phụ hồ thất nghiệp nhiều năm – bất ngờ được nhận vào làm chính thức tại bệnh viện huyện , vị trí ổn định, lương cao hơn mặt bằng.

Sáng nào đúng 6 giờ, người ta cũng thấy bà Hòa – một người phụ nữ nghèo, gầy gò – Yên tĩnh bước…

Hơn hai tầng một nhỏ, san sát nhau. Không hoa tươi, không có người ghé thăm. Bà lau từng tấm bia, chăm sóc kỹ năng người đi đường tưởng tượng bà đang chăm sóc con mình.

Sáng nào đúng 6 giờ, người ta cũng thấy bà Hòa – một người phụ nữ nghèo, gầy gò – Yên tĩnh bước…

Tôi KHÔNG ĐÁNH GHEN TRÊN MÁY BAY – TÔI CHỈ THÌ THẦM Phù TIẾP VIÊN MỘT CÂU

Tôi KHÔNG ĐÁNH GHEN TRÊN MÁY BAY – TÔI CHỈ THÌ THẦM Phù TIẾP VIÊN MỘT CÂU Chồng tôi nói đi công tác…

Cô gái đó tôi biết. Nhân viên mới ở công ty đối tác, thân cận tôi gần tu;/ổi. Tim tôi mừng lại

Tôi KHÔNG ĐÁNH GHEN TRÊN MÁY BAY – TÔI CHỈ THÌ THẦM Phù TIẾP VIÊN MỘT CÂU Chồng tôi nói đi công tác…

Tim tôi mừng lại, nhưng điều kỳ l-ạ là tôi không khóc, cũng không nổi điên . Tôi chỉ yên lặng về chỗ ngồi của mình, cách họ đúng hai hàng ghế

Tôi KHÔNG ĐÁNH GHEN TRÊN MÁY BAY – TÔI CHỈ THÌ THẦM Phù TIẾP VIÊN MỘT CÂU Chồng tôi nói đi công tác…

Ở dãy phía trước, chồng tôi đang ngồi một cạnh cô gái trẻ , tay anh đặt rất tự nhiên lên cơ đùi cô ta.

Tôi KHÔNG ĐÁNH GHEN TRÊN MÁY BAY – TÔI CHỈ THÌ THẦM Phù TIẾP VIÊN MỘT CÂU Chồng tôi nói đi công tác…

Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự ra lệnh lạnh lùng chút nào

Tiếng dao băm trên thớt đá đều đặn, khô khốc như nhịp tim của một kẻ đã chết lâm sàng. Trong căn bếp…

Nhanh tay lên. Vy đói rồi. Xong việc thì cô xuống phòng kho dưới cầu thang mà ăn, đừng lảng vảng ở đây làm tụi này mất ngon.”

Tiếng dao băm trên thớt đá đều đặn, khô khốc như nhịp tim của một kẻ đã chết lâm sàng. Trong căn bếp…

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News