×
×

Ngoài phòng, giọng mẹ chồng vang lên: “Đến chưa? Nhanh lên. Tao phải vào xem con bé này có hợp không, chứ để nó bước chân vào nhà tao rồi thì muộn.”

NHƯNG TIẾNG ĐIỆN THOẠI BẬT LOA NGOÀI KHIẾN TÔI SUÝT NGẤT:“5 PHÚT NỮA HÀNH ĐỘNG, ĐÁM CƯỚI SẼ THÀNH ĐÁM TANG…”** Sáng hôm…

Tôi đứng sững, tay lạnh toát, sống lưng chạy dọc từng luồng điện. Tôi nhìn quanh—cạnh đó chỉ có điện thoại của mẹ chồng tương lai.

NHƯNG TIẾNG ĐIỆN THOẠI BẬT LOA NGOÀI KHIẾN TÔI SUÝT NGẤT:“5 PHÚT NỮA HÀNH ĐỘNG, ĐÁM CƯỚI SẼ THÀNH ĐÁM TANG…”** Sáng hôm…

Ngay lúc nhà trai báo “5 phút nữa tới”, tôi bí mật chui vào nhà tắm để hít thở, trấn tĩnh bản thân. Nhưng đúng lúc đó…

NHƯNG TIẾNG ĐIỆN THOẠI BẬT LOA NGOÀI KHIẾN TÔI SUÝT NGẤT:“5 PHÚT NỮA HÀNH ĐỘNG, ĐÁM CƯỚI SẼ THÀNH ĐÁM TANG…”** Sáng hôm…

Rồi số phận mỉm cười: tôi bén duyên kinh doanh online, sau đó mở công ty riêng. Sáu năm sau, tôi đã mua được nhà. Mười năm sau, mở chuỗi cửa hàng.

Năm lớp 10, tôi mang thai. Khi hai vạch hiện lên, tôi hoảng loạn đến mức run không đứng nổi. Tôi chưa kịp…

Đêm đó trời mưa, mẹ ném cái balo rách ra sân, tống cổ tôi ra ngoài. Không một đồng trong túi. Không nơi để đi.

Năm lớp 10, tôi mang thai. Khi hai vạch hiện lên, tôi hoảng loạn đến mức run không đứng nổi. Tôi chưa kịp…

Hóa ra sau năm 1986, chuyện anh T đổ thuốc xuống ao nhà tôi không phải bí mật. Cả xóm đều biết.

Hồi đó, nhà tôi nuôi cá trắm, cá chép trong cái ao rộng gần 4 sào.Thời nghèo, ao cá là cả gia tài.…

Anh hàng xóm bên cạnh tên T, cũng nghèo nhưng tính khí thất thường. Vay nhà tôi 3 chỉ vàng, hứa sau một vụ mùa sẽ trả.

Hồi đó, nhà tôi nuôi cá trắm, cá chép trong cái ao rộng gần 4 sào.Thời nghèo, ao cá là cả gia tài.…

Ông nhất quyết không đi hỏi, không đi điều tra, không muốn làm lớn chuyện. Vậy là nhà tôi bán cái sừng trâu, dọn chuồng, rồi gom góp để mua lại con khác. Cuộc sống dần bình yên trở lại.

Làng Đồng Phước những năm đầu 1990 còn nghèo xác xơ. Nhà tôi thuộc dạng đủ ăn đủ mặc, có cái sân gạch…

Hôm đó, bà Ba Sửu, hàng xóm sát vách, sang xin mượn trâu để cày mảnh ruộng sau. Bà sống một mình, con cái đi làm ăn xa, nhà nghèo lại bệnh tật

Làng Đồng Phước những năm đầu 1990 còn nghèo xác xơ. Nhà tôi thuộc dạng đủ ăn đủ mặc, có cái sân gạch…

Khi bà tỉnh lại Mẹ chồng nhìn tôi rất lâu, rồi yếu ớt nói: – “Lúc tao khó thở… tao cứ nghĩ đến cái câu mày nói. ‘Để con còn xoay cho mẹ khi ốm đau’

Tối hôm đó, tôi đi làm về thì thấy bếp nhà chật kín mùi tôm rim, nồi canh tôm, rồi cả tôm hấp.…

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News