Sơn kết thúc chuyến công tác dài ngày sớm hơn dự kiến.
Không báo trước.
Chỉ muốn tạo bất ngờ cho gia đình.
Căn biệt thự vẫn sáng đèn, nhưng không có tiếng cười như mọi khi.
Vừa bước vào bếp, Sơn chết lặng.
Con gái ông – bé An, 9 tuổi, bị mù bẩm sinh – đang ngồi co ro trước mâm cơm.
Trước mặt con bé là bát cơm khô cứng, bốc mùi chua, vài cọng rau úa.
An run run xúc từng thìa nhỏ, cố nuốt.
Còn vợ hai của Sơn – bà Hạnh – thì ngồi bên bàn ăn khác, trước mặt là cơm nóng, canh nghi ngút khói.
– Sao con ăn cái này? – Sơn gằn giọng.
An giật mình, chiếc thìa rơi xuống đất.
– Ba… ba về rồi ạ? – con bé mừng rỡ.
Bà Hạnh quay lại, thoáng giật mình nhưng lập tức đổi giọng:
– Con bé kén ăn lắm, cơm mới nó không chịu ăn, em để vậy cho nó quen dần…
Sơn siết chặt tay.
Ông đi công tác ba tuần.
Ba tuần đó… con gái ông đã sống thế nào?
THÁI ĐỘ LẠ CỦA NGƯỜI GIÚP VIỆC
Người giúp việc – cô Loan – đứng nép ở cửa bếp.
Ánh mắt cô ta không hề thương xót, trái lại còn lảng tránh Sơn.
Nhưng điều khiến Sơn lạnh sống lưng là ánh mắt Loan nhìn bé An.
Không phải thương hại.
Mà là… sợ hãi.
Tối hôm đó, Sơn cố tình lên phòng làm việc sớm.
Ông lén nhìn qua khe cửa.
Cô Loan dắt An ra sau nhà, ghé sát tai con bé thì thầm rất nhỏ.
Nhưng Sơn vẫn nghe rõ từng chữ.
Giọng Loan run run:
“Con phải ngoan.
Đừng nói với ba con bất cứ điều gì.
Nếu không… họ sẽ không để con sống đâu.”
An bật khóc nức nở:
– Cô ơi… con sợ… con muốn ba…
Loan siết tay con bé, giọng gấp gáp đến lạnh người:
“Im đi!
Con có biết vì sao mắt con mù không?
Không phải do trời đâu…”
Sơn như bị sét đánh.
SỰ THẬT BỊ CHÔN GIẤU
Đêm đó, Sơn không ngủ.
Ông cho gọi riêng Loan.
Chưa kịp hỏi, cô ta đã quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu.
– Ông chủ… tôi xin lỗi… tôi không muốn đâu…
Loan kể trong nước mắt.
Năm An lên 2 tuổi, vợ hai của Sơn từng lén cho bé uống thuốc nam không rõ nguồn gốc, nói là “thuốc sáng mắt”.
Thực chất là thuốc độc nhẹ, dùng liều nhỏ lâu ngày.
Mục đích:
Làm An mù vĩnh viễn để không bao giờ tranh quyền thừa kế với con riêng của bà Hạnh sau này.
Loan biết chuyện, nhưng bị đe dọa:
– Mày mà hé miệng, tao cho mày mất xác.
Từ đó, Loan buộc phải làm theo mọi chỉ đạo của bà Hạnh, kể cả việc cho bé An ăn đồ thiu để “quen khổ”.
Câu nói khiến Sơn gần như phát điên:
“Bà ta nói… đứa trẻ mù thì ăn bẩn chút cũng không sao.”
ĐÊM SỤP ĐỔ
Sơn không nói gì.
Sáng hôm sau, ông cho gọi công an, bác sĩ, luật sư đến nhà.
Bà Hạnh còn đang cười cợt thì bị còng tay ngay trước mặt mọi người.
– Anh làm gì vậy hả Sơn?!
Sơn chỉ nói một câu, giọng lạnh như thép:
“Cô chạm vào con gái tôi.
Thì đời cô coi như chấm hết.”
Kết quả giám định y khoa xác nhận bé An bị tổn thương thần kinh thị giác do nhiễm độc kéo dài.
Bà Hạnh bị bắt vì cố ý gây thương tích trẻ em, bạo hành và đe dọa nhân chứng.
KẾT CỤC
An được đưa ra nước ngoài điều trị.
Dù không thể sáng mắt hoàn toàn, nhưng con bé có thể nhận biết ánh sáng mờ.
Ngày xuất viện, An sờ tay Sơn, thì thầm:
– Ba ơi… từ nay con có được ăn cơm nóng không?
Sơn ôm con vào lòng, bật khóc.
– Ba xin lỗi.
Ba về muộn quá…
Còn người giúp việc Loan, Sơn cho cô một số tiền lớn, đưa đi nơi khác sinh sống.
Trước khi đi, Loan nói một câu khiến Sơn ám ảnh mãi:
“Có những người không đánh trẻ con bằng roi…
mà bằng sự im lặng của người lớn.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load