Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt trải dài trên con phố nhỏ. Hương cố ý chọn hiệu thuốc ở góc phố này, nơi ít người qua lại, chỉ để tránh ánh mắt tò mò của những người quen. Cô nắm chặt chiếc túi xách, bước chân vội vã, lòng đầy lo lắng. Que thử thai – thứ cô chưa từng nghĩ mình sẽ phải mua, giờ lại trở thành mối bận tâm lớn nhất.
Hương đẩy cửa bước vào hiệu thuốc, mùi thuốc sát trùng thoảng nhẹ khiến cô khẽ hít một hơi. Quầy hàng vắng tanh, chỉ có một cô nhân viên đang lúi húi kiểm hàng. Hương tiến đến, giọng nhỏ nhẹ:
“Chị ơi, cho em… hai que thử thai.”
Cô nhân viên gật đầu, không ngẩng lên, lấy hai chiếc que từ kệ sau lưng và đặt lên quầy. Hương cúi đầu, tay lùa vội vào túi tìm tiền, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây. Nhưng rồi, tiếng chuông cửa vang lên. Một bóng người bước vào, mang theo hơi thở quen thuộc khiến tim Hương khựng lại.
Cô ngẩng lên, chỉ một giây, và lập tức quay đi. Là Minh – người yêu cũ của cô. Người mà cô đã từng yêu đến điên dại, nhưng cũng là người khiến trái tim cô vỡ vụn cách đây hai năm. Anh đứng đó, vẫn dáng vẻ cao gầy, đôi mắt sâu thẳm mà cô từng mê đắm. Hương giả vờ chăm chú nhìn lọ thuốc cảm trên kệ, tim đập thình thịch, cầu mong anh không nhận ra mình.
Nhưng số phận dường như thích trêu đùa. Đúng lúc ấy, cô nhân viên thu ngân bỗng cất giọng, to đến mức cả con phố nhỏ có lẽ cũng nghe thấy:
“Hai que thử thai, thanh toán bên này!”
Hương cảm thấy máu dồn lên mặt, nóng ran. Cô muốn độn thổ ngay lập tức. Ánh mắt Minh, giờ đã chuyển sang cô, sắc lạnh nhưng xen lẫn chút tò mò. Hương cố giữ bình tĩnh, vội vàng đưa tiền, nhưng ánh mắt anh như xuyên thấu qua cô, khiến cô không dám ngẩng đầu.
Minh bước lại gần, giọng trầm nhưng sắc:
“Hương, là em thật à? Vừa rồi em tránh mặt anh… chẳng lẽ đứa bé không phải của anh sao?”
Câu nói của Minh như một nhát dao, khiến Hương khựng lại. Cô quay phắt lại, đôi mắt mở to, vừa ngượng ngùng vừa tức giận.
“Anh… anh nói gì vậy? Đừng có tự tiện suy diễn!”
Minh nhíu mày, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. “Vậy tại sao em lại lảng tránh anh? Nếu không có gì mờ ám, sao em phải trốn?”
Hương cắn môi, tay siết chặt chiếc túi giấy đựng que thử. Cô muốn hét lên rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng cô chỉ mua que thử để kiểm tra cho một người bạn, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Minh từng là người cô yêu sâu đậm, nhưng cũng là người bỏ rơi cô vì những lý do mơ hồ. Giờ đây, đứng trước anh, cô không muốn giải thích, không muốn để anh thấy mình yếu đuối.
“Chuyện của tôi, không liên quan đến anh,” Hương lạnh lùng đáp, quay người định bước đi. Nhưng Minh nắm lấy tay cô, không mạnh, nhưng đủ để cô không thể rời đi.
“Hương, em biết không, anh chưa từng quên em. Hai năm qua, anh luôn nghĩ về em. Nếu em… nếu em đang có một gia đình mới, anh chỉ muốn biết sự thật.”
Lời nói của Minh khiến Hương khựng lại. Cô nhìn vào mắt anh, nơi ánh lên sự chân thành xen lẫn đau đớn. Nhưng rồi, ký ức về những ngày tháng cũ ùa về – những lời hứa không được giữ, những đêm cô khóc một mình. Hương gỡ tay anh ra, giọng run run:
“Anh không có quyền hỏi tôi những câu đó. Đứa bé, nếu có, cũng không liên quan đến anh. Anh đã chọn rời đi, thì đừng quay lại làm xáo trộn cuộc sống của tôi.”
Minh đứng lặng, ánh mắt anh tối lại. Hương quay đi, bước ra khỏi hiệu thuốc, lòng nặng trĩu. Cô không biết rằng, phía sau, Minh vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô, tay siết chặt chiếc lọ thuốc cảm anh vừa mua – thứ anh lấy đại để có cớ ở lại lâu hơn, chỉ để nhìn cô thêm một chút.
Hương trở về nhà, đặt chiếc túi giấy lên bàn. Cô ngồi xuống, thở dài. Que thử thai không phải cho cô, mà là cho Linh, cô bạn thân đang lo lắng vì trễ kinh. Nhưng khoảnh khắc ở hiệu thuốc, ánh mắt của Minh, câu hỏi của anh, lại khiến trái tim Hương rối bời. Cô tự hỏi, liệu mình đã thực sự quên anh, hay chỉ đang cố gắng lừa dối chính mình?
Đêm đó, Hương nhận được một tin nhắn từ số lạ:
“Hương, anh xin lỗi vì hôm nay đã làm em khó xử. Anh chỉ muốn nói rằng, dù em có lựa chọn thế nào, anh vẫn mong em hạnh phúc. Nếu em cần, anh luôn ở đây. – Minh.”
Hương đọc tin nhắn, tay khẽ run. Cô không trả lời, nhưng trái tim cô, lần đầu tiên sau hai năm, lại khẽ rung lên một nhịp nhỏ.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load