“3 ngày sau khi nói dối đi công tác, chồng bất ngờ quay về và phát hiện ra gương mặt thật của vợ”
Kết hôn đã 5 năm, Tuấn luôn tự hào vì có người vợ xinh đẹp như búp bê – Linh, da trắng, môi đỏ, luôn thơm tho như bước ra từ quảng cáo.
Chỉ có một điều duy nhất khiến anh tò mò mãi không thôi: chưa bao giờ anh thấy mặt mộc của vợ.
Linh luôn trang điểm kín mít, kể cả khi ở nhà.
Đi ngủ thì tắt đèn trước, sáng dậy là vào nhà tắm gần 30 phút mới ra.
Tuấn nhiều lần đùa:
“Anh mà nhìn thấy mặt thật của em chắc yêu gấp đôi.”
Cô chỉ cười, né tránh:
“Anh nhìn rồi lại sợ, em không muốn.”
Ban đầu anh nghĩ vợ ngại, nhưng 5 năm qua — chưa một lần được thấy gương mặt thật của người đầu gối tay ấp — khiến Tuấn không khỏi nghi ngờ.
Một ngày, anh quyết định thử lòng vợ.
Anh nói dối rằng công ty cử đi công tác 1 tuần, thực ra chỉ thuê phòng nghỉ ở gần nhà.
Ngày thứ 3, khoảng 10 giờ tối, anh lén mở cửa bước vào nhà.
Căn nhà tĩnh lặng. Đèn phòng ngủ vẫn sáng.
Anh rón rén đi vào — và chết lặng.
Linh đang ngồi trước bàn trang điểm, giữa vô vàn lọ kem, cọ, phấn…
Khuôn mặt cô không giống người vợ anh từng biết: lớp da nhăn nheo, loang lổ, những mảng da bị bong tróc lộ ra phần thịt hồng đỏ phía dưới.
Linh đang run run dán từng miếng silicon mỏng lên mặt, rồi cẩn thận bôi kem nền, vẽ từng đường cong trên gò má.
Tuấn hoảng loạn thốt lên:
“Linh… em làm gì thế này?”
Cô quay phắt lại.
Gương mặt nửa người nửa sáp — nửa thật, nửa giả, nhìn như bức tượng tan chảy.
Nước mắt lăn trên phần da nhân tạo đang trượt xuống má.
“Anh không nên về… Em xin lỗi…” – Linh thì thào.
Tuấn lùi lại, tim đập thình thịch.
Cô kể, giọng đứt quãng:
“5 năm trước, em bị bỏng nặng do tai nạn. Tưởng chết rồi… nhưng nhờ phẫu thuật, em mới có thể sống tiếp. Em sợ anh biết sẽ bỏ em, nên em… che giấu.”
Anh đứng chết lặng, cảm giác thương – sợ – hối hận dồn dập trào lên.
Cô vẫn run run, cố gắn lại lớp mặt nạ đã rơi.
Tuấn bước tới, giữ tay cô lại:
“Đủ rồi, Linh. Anh muốn nhìn thấy em thật sự. Anh không cưới gương mặt này… anh cưới con người em.”
Linh òa khóc, nước mắt hòa lẫn lớp kem trôi loang lổ.
Căn phòng chỉ còn tiếng nấc.
Bên ngoài, đồng hồ điểm 12 giờ đêm — cũng là lúc hai người lần đầu tiên nhìn thấy nhau thật sự sau 5 năm chung sống.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load