Tôi thấy buồn cười nhiều hơn là giận.
Ngày chồng bỏ đi, tôi như ngã quỵ. Hai đứa con còn nhỏ, đứa lớn mới vào lớp 2, đứa bé còn đang bập bẹ gọi mẹ. Tôi nhìn căn nhà thuê ọp ẹp, nhìn đồng lương công nhân ít ỏi mà thấy tương lai mịt mờ. Chồng bỏ tôi để chạy theo người đàn bà khác, chẳng một lần quay lại thăm con, càng không chu cấp một đồng nào.
Những tháng ngày ấy, tôi vừa đi làm, vừa nhận việc về nhà buổi tối để kiếm thêm. Đêm nào cũng thức đến khuya, có hôm mệt quá, ngồi gục xuống bàn, nhưng nghĩ đến con, tôi lại cắn răng chịu đựng. Tôi tự nhủ, mình không thể gục ngã, bởi hai đứa nhỏ chỉ còn mỗi mẹ.
Sau này, tôi may mắn xin được một chân nhân viên bán hàng ở siêu thị. Có lẽ nhờ sự chăm chỉ, thật thà, tôi được tin tưởng dần dần lên quản lý. Từ đồng lương ít ỏi, tôi tích cóp từng chút, sau này mạnh dạn vay vốn mở cửa hàng riêng. Không ngờ công việc thuận lợi, rồi từ một cửa hàng, tôi mở thêm cửa hàng thứ hai, thuê 10 nhân viên. Giờ tôi đã có cơ ngơi nho nhỏ, đủ để lo cho con học hành tử tế, không còn cảnh chạy ăn từng bữa như xưa.
Tôi cứ nghĩ quá khứ đã ngủ yên. Nhưng không, sau 6 năm, chồng cũ bất ngờ xuất hiện. Anh ta nói cuộc sống bên người phụ nữ kia không hạnh phúc, rằng anh ta hối hận. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ anh ta ghé qua nhìn con, nhưng rồi cứ năm lần bảy lượt tìm đến, khi thì ở trước cửa nhà, khi thì chờ ở quán cà phê gần cửa hàng. Có lần, anh ta còn ngang nhiên bảo tôi cho “thử quay lại”, nói là nghĩ cho con cái có đầy đủ cha mẹ.

Ảnh minh họa
Tôi thấy buồn cười nhiều hơn là giận. Năm xưa, khi tôi cần một bờ vai, anh ta đã ngoảnh mặt đi. Khi tôi tay trắng, anh ta chọn người khác. Còn bây giờ, khi tôi có chút thành công, anh ta lại quay về. Tôi không biết đó là sự hối hận thật lòng hay chỉ là vì thấy tôi không còn khốn khổ như trước nữa nên muốn bám víu.
Điều khiến tôi khó chịu nhất là anh ta làm phiền cuộc sống của tôi và các con. Con gái lớn đã biết chuyện, mỗi lần nhìn thấy cha lại tỏ rõ sự xa cách, thậm chí lạnh nhạt. Con gái út thì ngây thơ hơn, đôi lúc còn hỏi: “Sao ba lại về hả mẹ?”. Tôi không biết nên trả lời thế nào để con không tổn thương.
Tôi đã cố tránh mặt, từ chối mọi lời đề nghị nhưng anh ta cứ dai dẳng. Thậm chí có lần anh ta tìm gặp cả bố mẹ tôi, nói muốn chuộc lỗi. Tôi thấy lòng mình rối bời. Dù sao đó cũng là cha của các con tôi, nhưng nếu để anh ta quay lại, tôi liệu có thể tha thứ cho những tháng ngày tủi nhục, một mình gánh gồng không?
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load