Hùng bước vào nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, đôi giày tây bóng loáng đặt ngay ngắn bên cạnh đôi giày thể thao rách quen thuộc của vợ, Lan. Nhưng hôm nay, đôi giày ấy khiến anh khựng lại. Một vết rách mới, lấm bùn đỏ, trông lạc lõng giữa căn hộ sạch sẽ. “Lan đi đâu mà giày rách thế này?” Hùng lẩm bẩm, một linh cảm kỳ lạ dâng lên.
Lan đang ở bếp, lưng quay lại, tay bận rộn với nồi canh. “Anh về rồi à?” cô nói, giọng hơi run. Hùng không đáp, ánh mắt anh dán vào đôi giày. “Em đi đâu chiều nay? Giày em bẩn thế.” Lan cứng người, nụ cười trên môi vụt tắt. “À… em… đi chợ, đường trơn, ngã một chút,” cô ấp úng.
Nhưng Hùng biết cô nói dối. Chợ gần nhà, đường lát đá, làm sao có bùn đỏ? Anh nhớ lại những cuộc gọi ngắn ngủi gần đây, những lần Lan về muộn với lý do “bận việc.” Tối qua, anh còn thấy tin nhắn lạ lướt qua màn hình điện thoại cô trước khi cô vội khóa lại. “Lan, em có gì giấu anh không?” Hùng hỏi, giọng trầm nhưng sắc lạnh.
Lan quay lại, mặt tái mét. “Anh nói gì thế? Em làm gì có!” Nhưng ánh mắt cô hoảng loạn, bàn tay run rẩy làm rơi chiếc muôi. Hùng không dừng lại. Anh bước đến kệ giày, nhặt đôi giày rách lên. “Bùn đỏ này… giống đất ở đồi Cây Xanh, nơi em bảo không bao giờ thích đến. Em đi với ai?”
Lan bỗng ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. “Hùng, anh đừng hỏi nữa… Em xin anh…” Nhưng Hùng đã đi quá xa để dừng lại. Anh mở điện thoại, lướt qua tin nhắn anh bí mật chụp lại đêm qua. Một dòng chữ từ số lạ: “Chiều nay, đồi Cây Xanh, như lần trước.” Anh ném điện thoại xuống bàn. “Nói đi, Lan. Là ai?”
Giữa những tiếng nấc, Lan thì thầm: “Em không muốn… Anh ấy ép em… Em chỉ muốn dừng lại, nhưng…” Cô ngừng lại, mắt mở to kinh hoàng, như thể vừa nhớ ra điều gì. “Hùng… anh phải tin em… Em không cố ý… Anh ấy… anh ấy không cử động nữa…”
Hùng cảm thấy máu trong người lạnh toát. “Không cử động? Em nói gì? Em đã làm gì?” Lan ôm đầu, giọng lạc đi: “Em chỉ muốn anh ấy dừng lại… Em đẩy anh ấy, anh ấy ngã… xuống đồi… Em không biết anh ấy còn sống không…” Cô bật khóc, chỉ vào đôi giày. “Em chạy về, em hoảng quá… Em không biết phải làm gì!”
Hùng đứng chết lặng. Đôi giày rách giờ không chỉ là bằng chứng của sự phản bội, mà còn là dấu vết của một tội ác. Anh nhìn vợ, người phụ nữ anh yêu suốt mười năm, giờ đây như một kẻ xa lạ. Điện thoại anh rung lên – một cuộc gọi từ số lạ. Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên: “Anh Hùng? Chúng tôi tìm thấy một người ở đồi Cây Xanh. Anh nên đến đây ngay.”
Câu chuyện kết thúc với Hùng nắm chặt đôi giày, đầu óc quay cuồng. Anh phải làm gì? Che giấu cho vợ, hay đối mặt với sự thật kinh hoàng đang chờ đợi?
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load