Tối hôm ấy, cả làng An Tĩnh rộn ràng tiếng pháo điện mừng đám cưới của Thu Trang – cô gái 26 tuổi, hiền lành, vừa lên xe hoa về nhà Trung, con trai duy nhất của ông bà Phúc – gia đình giàu có nổi tiếng vùng này.
Đám cưới rình rang, vàng cưới sáng loáng, ai cũng bảo Trang có số “chuột sa chĩnh gạo”.
Chỉ có một điều lạ: người trong làng xì xào rằng vợ trước của Trung mất cách đây 2 năm, ngay sau đêm tân hôn…
Trang nghe thì gai người, nhưng khi hỏi, Trung chỉ cười nhạt:
“Đừng nghe mấy bà hàng xóm nhảm nhí. Người mất rồi, nói nữa cũng tội.”
Đêm ấy, khoảng gần 11 giờ, khách khứa đã về hết.
Trang mệt rã rời, vào buồng tắm thay bộ váy ngủ mới mua.
Bỗng cửa sau kẽo kẹt mở, bà Tư giúp việc – người gắn bó với nhà chồng hơn 20 năm – hốt hoảng kéo tay cô ra sau vườn, giọng run lẩy bẩy:
“Mày… mày có muốn sống không? Muốn giống con vợ trước không hả? Mau trốn đi, nhanh lên…”
Trang bàng hoàng, run rẩy hỏi:
“Bà nói gì vậy? Con… con không hiểu…”
Bà Tư chỉ kịp thì thầm:
“Bát hương nhà này có… có người động. Con vợ trước… cũng đêm tân hôn này, chết ngay trước bàn thờ đó…”
Trang còn chưa kịp phản ứng thì trong nhà vang lên tiếng hét thất thanh.
Giọng đàn ông, khàn đặc, hoảng loạn:
“Cứu tôi với!… cứu tôi…!”
Trang hốt hoảng chạy ào vào.
Mùi khói nghi ngút bốc lên từ bàn thờ tổ, bát hương bốc cháy đùng đùng, tro bay tung khắp phòng.
Giữa làn khói mờ, Trung ngã quỵ dưới sàn, tay siết chặt ngực, mắt trợn ngược.
Người trong nhà đổ xô tới.
Ông Phúc – cha Trung – run rẩy nhìn con trai co giật, miệng sùi bọt trắng.
Còn bà Tư quỳ sụp xuống, lẩm bẩm niệm Phật.
Công an huyện được gọi đến, kết luận ban đầu: Trung tử vong do sốc phản vệ, nhưng không tìm thấy dấu vết thức ăn lạ hay thuốc độc.
Chỉ có một điều kỳ lạ — bát hương bốc cháy không rõ nguyên nhân, và tro trong bát có lẫn sợi tóc phụ nữ.
Ba hôm sau, trong lúc dọn dẹp bàn thờ, bà Tư run run lấy từ dưới gầm tủ ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong có tờ giấy gói cũ và tấm hình vợ cũ của Trung – gương mặt cô gái ấy giống hệt Trang đến rợn người.
Dưới tấm ảnh là mảnh giấy ghi bằng nét chữ nguệch ngoạc:
“Nếu đêm tân hôn anh lại phản bội, tôi sẽ trở về…”
Từ đó, Trang bỏ nhà chồng, dọn về quê ngoại ở huyện Kỳ Lâm.
Người ta bảo mỗi đêm rằm, căn nhà ấy vẫn có ánh đèn bàn thờ lập lòe – dù đã cắt điện từ lâu.
Và sau vườn, bụi chuối nơi bà Tư từng kéo Trang trốn đi, thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng ai đó thều thào:
“Mày có muốn giống con vợ trước không…”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load