Ở thị trấn Đông Lâm, vợ chồng Thảo và Minh nổi tiếng là cặp đôi mẫu mực.
Minh làm ở công ty xây dựng, tính tình hiền lành, tháng nào cũng đúng mùng 10 nhận lương, rồi bảo:
“Anh đi uống bia với anh em tí, công ty tụ tập mà.”
Thảo tin.
Suốt 3 năm trời, cứ mỗi mùng 10, Minh đi từ 7 giờ tối đến 2 giờ sáng, chưa bao giờ sai lệch một phút.
Cô chỉ nghĩ, đàn ông xã giao, bia rượu là chuyện thường — miễn là tháng nào anh cũng đưa đủ tiền, và vẫn nhẹ nhàng với vợ con.
Cho đến tối hôm ấy, Thảo đang nằm dỗ con ngủ thì điện thoại ting lên.
Người gửi là Tuấn, bạn thân của Minh — người vẫn thường gọi cô là “chị dâu”.
Tin nhắn chỉ có một tấm ảnh, kèm dòng chữ:
“Anh Minh bảo gửi cái này cho em xem nhé, clip còn đây.”
Thảo tò mò mở ra…
Hình ảnh đầu tiên khiến tim cô đứng lại trong lồng ngực.
Trong ảnh là Minh — đang ngồi trên ghế sofa, áo sơ mi bung cúc, tay ôm eo một cô gái trẻ, mặt phơn phớt son, phía sau là biển hiệu mờ mờ: “Phòng VIP – Karaoke Ánh Trăng Xanh.”
Thảo run run bấm mở video đi kèm.
Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn đỏ nhấp nháy.
Minh – người chồng mẫu mực của cô – đang cười nói, rót bia cho cô gái, rồi hôn lên cổ ả ta giữa tiếng hò hét của đám bạn.
Tuấn — người gửi video — cũng xuất hiện trong khung hình, giơ ly cười đầy vẻ châm chọc.
Cả người Thảo như tê liệt.
Cô gọi cho Minh hàng chục cuộc, không ai bắt máy.
Đến 2 giờ 10 phút sáng, Minh lảo đảo về nhà, hơi rượu nồng nặc.
Thảo im lặng mở điện thoại, giơ lên trước mặt chồng.
Anh sững người, mặt trắng bệch.
Không còn lời nào chối cãi, chỉ lí nhí:
“Anh… bị gài… là Tuấn quay chơi thôi…”
Nhưng điều khiến Thảo đau nhất, không phải đoạn video kia — mà là tin nhắn tiếp theo từ chính Tuấn gửi đến sau đó 5 phút:
“Xin lỗi chị, thật ra em không gửi nhầm. Em nghĩ chị nên biết.
Người con gái trong clip… chính là em họ chị, con dì Lan ở quê.
Và anh Minh đã chu cấp cho cô ta suốt nửa năm nay.”
Thảo chết lặng.
Cô lật lại những lần dì Lan khoe “con bé Hân mới xin được việc ở trên thị trấn”, “nó có người anh họ giúp đỡ nhiều lắm”…
Tất cả xâu chuỗi lại, hóa ra “người anh họ” ấy chính là chồng mình.
Hai ngày sau, Minh dọn đồ rời khỏi nhà, nói “cho nhau thời gian bình tĩnh”.
Nhưng Thảo không nói gì.
Cô chỉ đăng lên Facebook duy nhất một tấm ảnh chụp màn hình video, kèm dòng trạng thái lạnh lùng:
“Cảm ơn vì 36 tháng mùng 10.
Giờ tôi mới biết, mỗi kỳ lương anh không say, chỉ đang trả tiền cho tình nhân.”
Ba tuần sau, người ta đồn Minh và Hân bị công ty đuổi việc, vì chính Tuấn đã gửi đoạn clip đó cho sếp.
Có người nói Tuấn từng thầm thích Thảo, có người bảo anh ta chỉ muốn “vạch mặt” bạn thân phản bội.
Chỉ riêng Thảo biết rõ — Tuấn không gửi nhầm.
Anh ta chỉ giúp cô mở mắt.
Cuối cùng, Thảo đóng cửa hàng tạp hoá, đưa con về quê ngoại.
Ngày rời thị trấn, cô nhắn cho Tuấn một dòng:
“Cảm ơn cậu.
Nhưng có những thứ, biết rồi… đau hơn cả bị phản bội.”
Hai năm sau, Thảo mở một quán cà phê nhỏ tên “Mười Mười” – mở cửa từ 7h sáng đến đúng 2h sáng hôm sau.
Trên biển hiệu quán có dòng chữ nhỏ xíu:
“Đừng bao giờ để ai khiến mình phải thức chờ vào lúc 2 giờ sáng.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load