Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình. Thành – chồng cô, người vốn dĩ luôn dịu dàng, hôm nay im lặng một cách đáng sợ. Anh đưa cô lên đây, nói rằng muốn cho cô một bất ngờ nhân kỷ niệm 5 năm ngày cưới.
Nhưng khi cánh cửa sắt khóa sầm lại, không gian chỉ còn tiếng gió và sự lạnh lẽo. Thành quay lại, ánh mắt anh không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự căm phẫn đến tột cùng.
“Anh… sao vậy? Ở đây lạnh quá, mình vào nhà đi anh,” Mai run rẩy nói.
Thành ném một xấp ảnh xuống chân cô. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông lạ mặt.
“Mai ạ, cô diễn kịch giỏi lắm. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi,” Thành rít qua kẽ răng. “Đứa bé này… nó không phải con tôi, đúng không?”
Mai bàng hoàng, cô khuỵu xuống, tay bám chặt vào lan can: “Anh nói gì vậy? Đây là anh họ em, anh ấy đưa em đi khám vì anh bận công tác mà! Thành ơi, anh tỉnh lại đi!”
“Câm miệng!” Thành gầm lên, tiến lại gần, bóp chặt cằm cô. “Kết quả xét nghiệm ADN khi thai nhi còn trong bụng mẹ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay. Tỉ lệ trùng khớp: 0%. Cô định lừa tôi đổ vỏ đến bao giờ?”
“Không thể nào! Có sự nhầm lẫn, em thề với anh…” Mai khóc nấc lên, hơi thở khó nhọc vì sức nặng của cái thai. “Làm ơn, hãy nghĩ đến con… nó đang đạp đây này… Làm ơn…”
Thành cười lên điên dại, nụ cười méo mó trong bóng tối: “Con tôi? Nó là vết nhơ của đời tôi!”
Trong cơn cuồng nộ và ghen tuông mù quáng, Thành đẩy mạnh Mai về phía khoảng không vô tận. Mai chỉ kịp thốt lên một tiếng gọi tên anh trong tuyệt vọng trước khi bóng dáng nhỏ bé của cô tan biến vào màn đêm từ độ cao gần một trăm mét.
Tiếng Chuông Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
Thành loạng choạng trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh rót một ly rượu mạnh, đôi tay vẫn còn run rẩy. Anh tự nhủ mình đã làm đúng, mình đã trừng phạt kẻ phản bội.
Hai tiếng sau, khi cơn say bắt đầu ập đến, điện thoại Thành đổ chuông. Là số của Giám đốc Trung tâm Xét nghiệm ADN uy tín nhất thành phố – một người bạn cũ của anh.
“Thành à? Cậu đã đọc email tôi gửi lại lúc tối chưa?” Giọng đầu dây bên kia gấp gáp.
Thành cười nhạt: “Tôi xem rồi. Cảm ơn cậu đã giúp tôi biết bộ mặt thật của cô ta.”
“Không! Thành, nghe tôi nói! Có một sự cố nghiêm trọng ở phòng lab,” giọng người bạn run lên. “Thực tập sinh đã dán nhầm nhãn mẫu máu của vợ cậu với một mẫu của ca thụ tinh nhân tạo khác. Kết quả 0% đó là của người khác! Tôi vừa đích thân kiểm tra lại mẫu lưu của Mai… Tỉ lệ là 99,99%. Đứa bé là con trai cậu, Thành ạ! Nó là con ruột của cậu!“
Ly rượu trên tay Thành rơi xuống sàn, vỡ tan tành.
Chưa kịp để anh định thần, một cuộc gọi khác ập đến. Lần này là từ công an khu vực:
“Anh có phải là người nhà chị Mai không? Chúng tôi nhận được tin báo có người rơi từ tầng thượng chung cư. Nhưng có một điều kỳ lạ… chị ấy rơi trúng vào giàn giáo treo của đội thợ sơn ở tầng 20. Chị ấy vẫn còn thở, nhưng tình trạng cực kỳ nguy kịch. Chị ấy đang lẩm bẩm tên anh và cầu xin cứu lấy đứa bé…”
Thành quỵ ngã trên đống mảnh chai vụn. Anh đã tự tay đẩy gia đình mình vào chỗ chết chỉ vì một tờ giấy lộn và lòng tự trọng mù quáng.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load