×
×

Anh tên Minh. Chạy xe ôm đã nhiều năm. Không giàu, không nghèo đến mức đói, sống đơn giản. Không hỏi cô tại sao lại quyết định nhanh như vậy, chỉ nói một câu.

Bị Người Xem Mặt C//kê, Cô Gái T/ức Giậ/n Lấy Anh Xe Ôm Bên Cạnh, Ai Ngờ Anh Là Tổng Tài Giàu Nhất Nước

Buổi xem mặt kết thúc nhanh hơn cô tưởng.

Không phải vì hợp, mà vì bị chê.

Người đàn ông đối diện đặt ly nước xuống bàn, nhìn cô từ đầu đến chân, rồi cười nhạt:
“Em cũng được, nhưng… gia đình anh cần một người phụ nữ biết điều hơn. Ngoại hình em bình thường, công việc lại không có gì nổi bật. Lấy về sợ không giúp được gì.”

Mẹ anh ta ngồi cạnh gật gù phụ họa:
“Con gái mà gần ba mươi rồi còn lông bông, sau này chỉ làm khổ chồng.”

Cô ngồi im, tay siết chặt chiếc túi xách. Không phải vì đau, mà vì tức.

Tức vì bị đánh giá như món hàng.
Tức vì họ coi hôn nhân như một thương vụ.

Cô đứng dậy, cúi đầu cho có lệ:
“Cảm ơn đã thẳng thắn.”

Ra khỏi quán, nắng chiều chói gắt. Cô gọi xe nhưng không ai nhận. Đúng lúc đó, một chiếc xe máy cũ dừng lại gần bên.

“Em đi đâu không? Anh chạy xe ôm.”

Người đàn ông đội mũ bảo hiểm cũ, áo sơ mi bạc màu, giọng nói trầm, không vồn vã.

Cô nhìn anh vài giây. Một ý nghĩ điên rồ bỗng trỗi dậy.

“Anh… chưa có vợ à?” cô hỏi.

Anh hơi ngạc nhiên, rồi gật:
“Chưa.”

Cô hít sâu, nói rất nhanh, như sợ mình đổi ý:
“Anh có muốn… lấy vợ không?”

Anh im lặng vài giây. Không cười cợt, không tỏ vẻ trêu đùa.

“Nếu em nói nghiêm túc… thì anh nghiêm túc.”

Một tiếng sau, họ ngồi đối diện nhau ở một quán nhỏ khác.

Anh tên Minh. Chạy xe ôm đã nhiều năm. Không giàu, không nghèo đến mức đói, sống đơn giản. Không hỏi cô tại sao lại quyết định nhanh như vậy, chỉ nói một câu:

“Anh không hứa cho em giàu, nhưng hứa không để em bị coi thường.”

Câu nói ấy khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Một tháng sau, họ đăng ký kết hôn.

Gia đình cô phản đối dữ dội.
“Con điên à? Lấy người không biết gốc gác, lại còn làm xe ôm?”

Cô chỉ đáp:
“Ít ra anh ấy không chê con.”

Cuộc sống hôn nhân bắt đầu giản dị đến mức ai nhìn cũng lắc đầu. Nhà thuê nhỏ. Bữa cơm đạm bạc. Minh sáng chạy xe, tối về nấu ăn, rửa chén, không để cô động tay vào việc nặng.

Anh ít nói, nhưng quan sát rất kỹ. Biết cô thích uống trà nóng buổi sáng, thích nghe nhạc cũ, ghét bị hỏi chuyện tiền nong.

Có một điều lạ:
Minh không bao giờ để cô trả tiền, dù là vài chục nghìn.
Anh cũng không bao giờ than thiếu tiền, dù cuộc sống không dư dả.

Một lần cô hỏi:
“Anh chạy xe ôm… sao lúc nào cũng có tiền?”

Minh chỉ cười:
“Anh quen tính toán.”

Ba năm trôi qua.

Cô mang thai. Minh chăm sóc vợ kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Tự tay anh đưa cô đi khám, tự tay anh nấu từng bữa ăn, thức trắng đêm khi cô nghén nặng.

Ngày sinh con, Minh đứng ngoài phòng sinh, tay run đến mức không cầm nổi điện thoại. Khi nghe tiếng con khóc, anh bật khóc theo, lần đầu tiên cô thấy anh yếu đuối đến vậy.

Cuộc sống tưởng chừng yên bình, cho đến một buổi chiều.

Cô đang ở nhà thì thấy trước ngõ dừng lại một đoàn xe sang. Người mặc vest bước xuống, thái độ cung kính, gọi:

“Thưa tổng giám đốc.”

Minh bước ra từ trong nhà.

Không áo xe ôm. Không mũ bảo hiểm.
Chỉ là một người đàn ông đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh và sắc.

Cô đứng chết lặng.

Người đàn ông trước mặt… không còn là Minh của cô.

Hóa ra, Minh là người đứng đầu một tập đoàn lớn. Anh xuất thân nghèo khó, tự tay gây dựng cơ nghiệp. Những năm gần đây, anh rút khỏi truyền thông, sống ẩn, trực tiếp khảo sát đời sống, tự mình chạy xe ôm để hiểu con người và xã hội.

Cuộc hôn nhân với cô… là thật, không phải thử nghiệm.

Tối đó, cô không nói gì. Chỉ ngồi nhìn anh rất lâu.

“Anh lừa tôi?” cô hỏi.

Minh lắc đầu:
“Anh chỉ giấu thân phận. Nhưng từng bữa cơm, từng đêm thức chăm em, đều là thật.”

Cô bật cười, nước mắt rơi:
“Anh biết không? Ngày tôi chọn anh, chỉ vì bị người ta chê.”

Minh nắm tay cô:
“Còn anh chọn em… vì em dám chọn một người bị cả thế giới coi thường.”

Một năm sau, trong buổi tiệc lớn, cô xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc. Người từng chê cô năm xưa đứng chết trân, mồ hôi rịn đầy trán.

Cô chỉ mỉm cười lịch sự.

Không trả thù.
Không khoe khoang.

Vì cô hiểu:
Giá trị của mình chưa từng nằm ở ánh mắt kẻ khác.

Đêm đó, về nhà, Minh lại mặc áo cũ, vào bếp nấu cơm.

Cô nhìn anh, chợt nghĩ:
Nếu ngày ấy không bị chê…
Có lẽ cô đã không bao giờ gặp được người đàn ông này.

Related Posts

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News