Khi học cấp 3, bạn cùng bàn ba lần giúp tôi đóng học phí. 25 năm sau, người ấy b//ất n//gờ đến nhà tôi, q///uỳ xu///ống c//ầu x//in tôi một việc…
Năm ấy, tôi học lớp 12 ở một ngôi trường huyện nghèo. Bố tôi mất sớm, mẹ một mình gồng gánh nuôi ba anh em ăn học. Mỗi mùa khai giảng, trong khi bạn bè háo hức chọn cặp mới, áo trắng mới, tôi chỉ lo sợ cô giáo đọc tên mình vì chưa nộp học phí.
Bạn cùng bàn của tôi là Huyền – con gái một cán bộ xã, hiền lành, học giỏi và có nụ cười dịu dàng. Cô ấy luôn là người đầu tiên đến lớp, sắp lại tập vở, lau bảng, chuẩn bị phấn cho thầy cô. Tôi thì trái ngược: lầm lì, áo cũ sờn vai, đôi khi không đủ tiền ăn sáng.
Một lần, cô giáo chủ nhiệm gọi tôi lên hỏi:
– “Tùng, sao em chưa nộp học phí tháng này?”
Tôi cúi gằm mặt, lắp bắp:
– “Dạ… mẹ em chưa có tiền, mai em nộp ạ.”
Huyền ngồi bên cạnh, không nói gì. Nhưng hôm sau, tôi lên văn phòng nộp tiền thì cô thủ quỹ bảo:
– “Bạn Huyền đã đóng cho em rồi, ghi là nộp hộ.”
Tôi sững người. Khi quay lại lớp, Huyền chỉ mỉm cười nhỏ nhẹ:
– “Coi như mình cho cậu mượn, sau này có thì trả.”
Lần thứ hai là vào học kỳ II. Mẹ tôi ngã bệnh, tiền thuốc men đã vét sạch. Tôi định bỏ học đi làm thuê, nhưng chưa kịp nói với ai thì cô giáo lại nhắc chuyện học phí. Vẫn là Huyền. Cô lặng lẽ đặt vào tay tôi một phong bì nhỏ:
– “Đừng nghỉ học nhé. Cậu học giỏi lắm, cố lên!”
Tôi chỉ biết gật đầu, cổ họng nghẹn lại.
Lần thứ ba là kỳ thi tốt nghiệp. Tôi thiếu tiền lệ phí thi, suýt bị gạch tên. Huyền lại đứng ra giúp. Hôm ấy, khi tôi cầm tờ giấy báo dự thi, mắt cay xè. Tôi thề, sau này dù cuộc đời có thế nào, tôi cũng phải trả ơn cô ấy.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người một ngả. Tôi thi đỗ đại học, còn Huyền ở lại quê, làm giáo viên tiểu học. Rồi cuộc sống cuốn đi, tôi lập nghiệp ở thành phố, từ một nhân viên quèn trở thành chủ một công ty xây dựng nhỏ. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về người bạn năm xưa, nhưng thời gian và khoảng cách khiến mọi thứ dần nhạt phai.
Cho đến một buổi chiều mưa, sau 25 năm.
Một người phụ nữ trung niên xuất hiện trước cổng nhà tôi. Gương mặt hốc hác, làn da rám nắng, nhưng đôi mắt thì tôi không thể nào quên – vẫn là ánh mắt của cô gái từng ngồi cạnh tôi năm ấy.
– “Tùng… cậu còn nhớ mình không?” – Giọng Huyền run run.
Tôi sững sờ, vội mời cô vào nhà. Khi ly trà còn bốc khói, Huyền bất ngờ quỳ xuống, nước mắt trào ra:
– “Tôi xin cậu… cứu con trai tôi một lần.”
Tôi hoảng hốt đỡ cô dậy, nhưng Huyền kiên quyết quỳ:
– “Nó bị tai nạn, đang nằm viện. Bác sĩ nói phải mổ gấp, nhưng tôi không đủ tiền. Tôi biết cậu giờ thành đạt… tôi không dám xin, chỉ muốn vay. Bao nhiêu tôi cũng làm để trả.”
Tôi đứng lặng. Hình ảnh năm xưa ùa về – khi tôi nghèo khổ, cô cũng đã ba lần giúp đỡ mà không hề đòi lại. Bây giờ, chỉ là một chút ân tình nhỏ, sao tôi có thể từ chối?
Tôi lập tức cùng cô đến bệnh viện. Đứa con trai ấy nằm im trên giường, gương mặt xanh xao. Tôi lo toàn bộ chi phí phẫu thuật, còn ở lại đến khi ca mổ thành công. Huyền nắm tay tôi, nghẹn ngào:
– “Nếu không có cậu, tôi không biết phải làm sao. Cảm ơn… cảm ơn vì vẫn còn nhớ đến tôi.”
Tôi chỉ mỉm cười:
– “Huyền à, 25 năm trước, nếu không có cậu, chắc tôi đã chẳng có ngày hôm nay. Đây là nợ ân tình, bây giờ mới được trả.”
Một tháng sau, khi con cô hồi phục, Huyền đến tìm tôi lần nữa. Cô mang theo một túi vải, bên trong là vài xấp tiền lẻ được gói cẩn thận.
– “Tôi gửi lại, không thể để cậu chịu thiệt.”
Tôi xua tay:
– “Coi như tôi trả ba lần cậu từng giúp tôi. Thêm một lần nữa để tròn bốn mùa.”
Cô bật cười trong nước mắt. Tôi nhận ra, dù cuộc đời có đổi thay, nhưng những người tốt vẫn giữ được tấm lòng trong trẻo như thuở học trò.
Từ ngày ấy, tôi thường về quê, tài trợ cho trường cũ, giúp học sinh nghèo. Tôi luôn nói với họ:
– “Đừng xấu hổ khi nhận sự giúp đỡ. Quan trọng là sau này, khi có thể, hãy trao lại cho người khác.”
Câu chuyện giữa tôi và Huyền như một vòng tròn trọn vẹn. Năm xưa cô nâng tôi đứng dậy, 25 năm sau tôi đỡ lại cô giữa cơn giông đời. Có lẽ, đó chính là nghiệp lành của lòng tốt – đi một vòng, rồi lại quay về, đúng lúc, đúng người.
Giờ đây, mỗi khi nhìn lên tấm bằng khen treo trong phòng làm việc, tôi luôn nghĩ đến cô bạn cùng bàn năm xưa, người từng lặng lẽ đặt tiền học phí vào tay tôi. Và tôi thầm biết ơn cuộc đời, vì vẫn cho tôi cơ hội trả lại ân tình chưa bao giờ phai.
News
Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé….
Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ
Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ…
Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết
Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ…
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của bạn gái thành tài. Ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
End of content
No more pages to load