Bác cả ra tò sau 20 năm liền trở về nhà, nhưng chú út khóa cửa, chú ba gi//ả bệ//nh, chỉ có bố tôi mở cửa chào đón, và rồi tôi ch//ết lặ//ng khi biết sự thật…
Năm ấy tôi mười tám tuổi, lần đầu tiên thấy bố bật khóc như một đứa trẻ. Giữa sân, bố tôi đứng lặng người trước một người đàn ông tóc đã ngả bạc, tay run run ôm bố thật chặt – như thể chỉ cần buông ra là sẽ tan biến mãi mãi.
Đó là bác cả – anh trai ruột của bố tôi – người vừa trở về sau 20 năm vắng bóng.
Từ nhỏ, tôi chỉ nghe người lớn nhắc đến bác bằng những lời ngập ngừng, dè dặt. Có người bảo bác đi xa lập nghiệp, có người lại nói bác gây chuyện khiến gia đình lao đao. Mẹ tôi chỉ bảo tôi đừng tò mò, người lớn có lý do của họ.
Ngày bác trở lại, cả xóm như nín thở. Không ai ra đón, nhà chú út đóng kín cổng, chú ba thì nằm co ro trong chăn, bảo đang mệt không dậy nổi. Chỉ có bố tôi – người chưa từng nói xấu hay trách cứ bác – đứng giữa sân, tay run run mở cổng. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt bố lúc đó: vui mừng, xúc động, và đau đáu một điều gì đó không thể gọi thành tên.
Bác bước vào sân, dáng người gầy guộc, bước chân chậm rãi như đang bước vào một giấc mơ. Bố lao đến ôm bác, chẳng ai nói gì. Chỉ có tiếng gió thổi qua rặng tre và tiếng tim tôi đập thình thịch.
Tối hôm đó, tôi nghe lén được câu chuyện của hai người. Bác hỏi:
– Mọi người… vẫn ổn chứ?
Bố tôi gật đầu:
– Ừ, chỉ là… không phải ai cũng quên được chuyện xưa.
Bác im lặng một lúc rồi nói:
– Anh không mong được tha thứ, chỉ muốn biết… em có còn tin anh không?
Bố tôi siết tay bác:
– Nếu anh không tin, em đã không mở cửa.
Tôi không hiểu rõ “chuyện xưa” là gì. Chỉ thấy hai người đàn ông, một người mang theo vết thương lòng, một người giữ lại chút tình thân.
Cho đến khi tôi tình cờ nhìn thấy chiếc túi bác mang theo. Trong đó có một cuốn sổ nhỏ cũ kỹ và vài tấm ảnh đã úa màu. Ở bìa sổ là dòng chữ: “Thư gửi em Hòa.”
Từng trang, từng dòng chữ là những tâm sự mà bác viết ra trong suốt những năm tháng không có ai bên cạnh. Bác kể rằng khi gia đình đang dần ổn định, bác bị một người thân quen lừa gạt dẫn đến khó khăn nghiêm trọng. Trong lúc rối ren, bác đã phải vay mượn để giữ lại mảnh đất tổ tiên để lại. Nhưng mọi chuyện ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Và rồi… bác vướng vào một biến cố lớn. Không ai trong gia đình hiểu rõ đầu đuôi, người ta chỉ nhìn vào kết quả, rồi quay mặt. Trong sổ, bác không hề trách ai. Chỉ nói nhớ nhà, nhớ em trai, nhớ tiếng chim gọi sáng mỗi sớm, và mong một ngày được quay về… “chỉ để đứng trong sân, hít một hơi đầy mùi quê nhà là đủ.”
Tôi lặng người.
Người bị lãng quên kia, hóa ra lại chính là người từng cố gắng giữ gìn những điều tốt đẹp cho đại gia đình. Người mà bao năm nay bị hiểu lầm, lại chính là người từng dốc lòng bảo vệ gốc rễ của gia đình này.
Tôi mang cuốn sổ đưa cho bố. Bố đọc rất lâu, ánh mắt ngấn nước, rồi bảo tôi đi cùng sang nhà chú út.
Chú út vừa thấy bố tôi đã gắt:
– Anh lại muốn bênh anh ta?
Bố tôi chỉ đặt cuốn sổ lên bàn:
– Em đọc đi. Nếu sau đó vẫn muốn trách cứ, thì cứ làm.
Ba ngày sau, chú út đến nhà tôi, ánh mắt ái ngại, giọng lí nhí:
– Em… không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
Bác chỉ mỉm cười gật đầu:
– Về được nhà, thấy mọi người bình an là mừng rồi.
Hôm sau, chú ba cũng tới, tay mang ít trái cây quê nhà, nói cười như chưa từng lạnh nhạt.
Tôi không biết bác sẽ ở lại bao lâu. Nhưng từ ngày đó, nhà tôi như sáng đèn trở lại. Tiếng cười nói vang khắp sân, tiếng chén trà va nhau trong gió chiều, và tiếng kể chuyện xưa chan chứa cả niềm thương lẫn thứ tha.
Giờ tôi hiểu, đôi khi người ta cần một vòng tay dang rộng để xoa dịu cả hai mươi năm thinh lặng. Và nếu có ai hỏi tôi, lòng tốt có bắt đầu từ đâu, tôi sẽ nói: “Từ cánh cửa mà bố tôi đã mở ngày hôm ấy.”
News
Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé….
Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ
Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ…
Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết
Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ…
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của bạn gái thành tài. Ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
End of content
No more pages to load