Nữ Tỷ Phú Nghĩ Anh Xe Ôm M//ù Ch//ữ, Cho Đến Khi Anh Viết Ra 3 Dòng Cứu Cứu Cả Công Ty
Không ai trong giới kinh doanh không biết đến Lê Thanh An.
Ở tuổi bốn mươi hai, cô là nữ tỷ phú tự thân hiếm hoi, người đã xây dựng cả một tập đoàn từ con số không. Truyền thông thường gọi cô là “người đàn bà thép” – lạnh lùng, lý trí, chưa từng để cảm xúc xen vào quyết định.
An tin vào số liệu. Tin vào báo cáo. Tin vào những bộ vest đắt tiền và những bản hợp đồng dày cộp.
Cô không tin vào may mắn.
Càng không tin vào con người không có học vấn.
Cho đến ngày cô gặp anh.
Hôm đó, An rời khỏi một cuộc họp kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ. Căn phòng vừa đóng cửa lại sau lưng thì cô nhận được cuộc gọi từ ban tài chính.
“Chị An… chúng ta có vấn đề.”
Giọng nói bên kia không run, nhưng An nghe ra sự căng thẳng.
Cô đứng lại giữa hành lang, mắt nhìn vào bức tường kính phản chiếu khuôn mặt mình – bình tĩnh, sắc lạnh, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.
“Bao nhiêu?” – cô hỏi.
Một khoảng lặng.
“Ba hợp đồng lớn đang có dấu hiệu rút vốn. Nếu họ đồng loạt rút… công ty sẽ thiếu thanh khoản trong vòng ba mươi ngày.”
An siết chặt điện thoại.
Ba mươi ngày.
Chỉ ba mươi ngày là đủ để một đế chế lung lay.
“Chuẩn bị phương án. Tối nay họp lại.” – cô nói ngắn gọn rồi cúp máy.
Ra khỏi tòa nhà, An không gọi tài xế như thường lệ. Cô cần gió. Cần thời gian để suy nghĩ.
Cô đứng bên lề đường, giơ tay gọi một chiếc xe ôm.
Chiếc xe dừng lại trước mặt cô là một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi. Áo khoác bạc màu, chiếc mũ bảo hiểm trầy xước. Ánh mắt anh nhìn cô hiền lành, có chút dè dặt.
“Đi không chị?” – anh hỏi.
An gật đầu, đọc địa chỉ ngắn gọn.
Khi cô ngồi lên xe, cô để ý thấy anh không nhìn điện thoại, không dùng bản đồ. Anh chạy rất chậm, rất chắc, như thể đã thuộc từng khúc đường bằng trí nhớ.
“Anh chạy quen đường này à?” – An hỏi, chỉ để giết thời gian.
“Dạ… tôi nhớ đường thôi.” – anh đáp.

An mỉm cười nhạt. Cô quen với việc người khác cố tỏ ra hiểu biết trước mặt mình.
Chạy được một đoạn, cô để ý anh không đọc được biển quảng cáo. Mỗi lần dừng đèn đỏ, ánh mắt anh không hề lướt qua những dòng chữ xung quanh, chỉ nhìn vào dòng xe và ánh đèn.
Một ý nghĩ thoáng qua đầu An.
“Anh… học tới lớp mấy?” – cô hỏi, không chủ ý xúc phạm, chỉ là tò mò.
Người đàn ông im lặng vài giây, rồi nói khẽ:
“Tôi… không biết chữ.”
An hơi khựng lại.
Không biết chữ?
Cô chưa từng nghĩ đến điều đó ở một người đàn ông trưởng thành đang kiếm sống giữa thành phố này.
“Xin lỗi, tôi hỏi hơi riêng tư.” – cô nói.
Anh cười, giọng không hề tự ái:
“Không sao đâu chị. Tôi quen rồi.”
An không nói gì thêm. Trong đầu cô, hình ảnh anh đã được xếp gọn vào một ô quen thuộc: lao động phổ thông, ít học, cuộc đời an phận.
Một ô mà cô đã quen coi nhẹ.
Xe dừng lại trước căn nhà của An.
Cô xuống xe, trả tiền, chuẩn bị quay đi thì người đàn ông chợt nói:
“Chị… hình như đang rất lo.”
An quay lại.
“Anh nói vậy là sao?”
Anh gãi đầu, lúng túng:
“Tôi không biết chữ… nhưng tôi nhìn được gương mặt. Lúc chị lên xe, chị thở rất mạnh. Lúc nãy, chị không nhìn đường, chỉ nhìn xuống tay mình. Người lo việc lớn hay vậy lắm.”
An sững lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Cô không trả lời. Chỉ gật đầu nhẹ rồi bước vào nhà.
Nhưng đêm đó, khi nằm trên giường, cô không ngủ được.
Không phải vì hợp đồng.
Không phải vì tiền.
Mà vì câu nói đơn giản của một người mà cô vừa cho là… không đáng để ý.
Ba ngày sau, khủng hoảng ập đến nhanh hơn dự kiến.
Một trong ba đối tác lớn chính thức gửi thông báo rút vốn. Cổ phiếu nội bộ bắt đầu dao động. Ban điều hành tranh cãi, phòng họp nóng lên như lửa.
An ngồi ở đầu bàn, lắng nghe tất cả, nhưng chưa có giải pháp nào đủ an toàn.
Mọi phương án đều có rủi ro chết người.
Cuộc họp kết thúc trong im lặng nặng nề.
An bước ra ngoài, đầu óc trống rỗng.
Cô không gọi tài xế.
Và một lần nữa, cô gọi xe ôm.
Lần này, vẫn là người đàn ông hôm trước.
Anh nhận ra cô ngay, nở nụ cười hiền.
“Chị lại đi một mình à?”
An gật đầu.
Xe lăn bánh.
Một đoạn đường dài, không ai nói gì.
Đến khi An bất chợt lên tiếng:
“Nếu anh có một thứ sắp mất, nhưng anh không biết giữ bằng cách nào… anh sẽ làm gì?”
Người đàn ông suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng, anh nói:
“Tôi sẽ viết ra.”
An bật cười.
“Anh không biết chữ mà.”
“Dạ… nhưng tôi biết vẽ lại điều quan trọng.”
Cô im lặng.
Anh tiếp lời:
“Có những thứ không cần chữ, chỉ cần đúng thứ tự.”
An quay sang nhìn anh.
“Ý anh là sao?”
Anh dừng xe lại bên đường, lấy trong túi áo ra một tờ giấy gấp nhỏ và cây bút chì cụt.
“Tôi không biết viết chữ. Nhưng tôi biết vẽ những gì tôi hiểu.”
Anh cúi xuống, chậm rãi vẽ.
Ba dòng.
Rất đơn giản.
Không chữ nghĩa hoa mỹ.
Chỉ là những mũi tên, ký hiệu, và một vòng tròn.
An nhìn.
Rồi cô đứng sững.
Ba dòng đó… chính là điểm nghẽn lớn nhất trong hệ thống vận hành của công ty cô. Một vấn đề mà hàng chục chuyên gia đã bỏ sót vì quá chú trọng vào con số.
Anh đã vẽ ra luồng tiền – thời gian – niềm tin, theo cách trực quan đến mức không thể chối cãi.
An ngẩng lên nhìn anh, giọng khàn đi:
“Anh… học cái này ở đâu?”
Anh lắc đầu.
“Tôi từng làm phụ kho. Không biết chữ nên tôi phải nhớ bằng hình. Tôi thấy tiền đi đâu, hàng đi đâu, con người đứng ở đâu… là biết chỗ nào sắp đổ.”
An siết chặt tờ giấy.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình nhỏ bé trước một người đàn ông không biết chữ.
Đêm đó, An không về nhà.
Cô trở lại công ty, triệu tập ban điều hành lúc nửa đêm.
Cô đặt tờ giấy lên bàn.
“Chúng ta sửa theo sơ đồ này.”
Mọi người ngạc nhiên, nghi ngờ, phản đối.
An chỉ nói một câu:
“Nếu sai, tôi chịu toàn bộ trách nhiệm.”
Ba tuần sau, đối tác quay lại bàn đàm phán.
Dòng tiền ổn định.
Khủng hoảng được chặn đứng.
Không ai biết rằng, cả tập đoàn vừa được cứu bởi ba dòng vẽ nguệch ngoạc của một người xe ôm mù chữ.
Một tháng sau, An gặp lại anh.
Cô đưa cho anh một hợp đồng đào tạo nội bộ – không yêu cầu bằng cấp, chỉ cần anh chia sẻ cách nhìn hệ thống bằng hình ảnh.
Anh cầm tờ giấy, cười buồn:
“Tôi… không đọc được.”
An mỉm cười, lần này là nụ cười thật.
“Không sao. Tôi sẽ đọc cho anh nghe.”
Người đàn ông cúi đầu thật thấp.
Lần đầu tiên trong đời, không phải vì nghèo, mà vì được tôn trọng.
Có những trí tuệ không nằm trong sách vở.
Có những con người bị đánh giá thấp chỉ vì họ không giống số đông.
Và có những đế chế suýt sụp đổ… vì đã không chịu nhìn xuống.
Ba dòng.
Không chữ.
Nhưng đủ để cứu cả một công ty – và thay đổi hai số phận.