Tôi năm nay sáu mươi, có một cô con gái duy nhất – Hạnh – 35 tuổi. Sau khi Hạnh được 2t thì bố con bé cũng bỏ đi theo người đàn bà khác. Cũng vì ông ấy chê tôi không biết đẻ, đẻ con gái nhưng chẳng có nét con gái gì cả. Ông ấy sợ những đứa sau cũng x…ấu như Hạnh.
Vì chỉ còn mình con bé nên tình cảm tiền bạc tôi dành hết cho con. Tôi cho con học hành tử tế, con bé cũng rất thông minh. Những tưởng sau tương lai nó cũng khá. Ai ngờ đi làm bao năm nhưng giờ lương tháng của con chưa nổi 5 triệu. Tất cả cũng vì cái tính khí không giống ai của nó. Chả công ty nào nó làm được lâu. Đi làm về đến nhà lại ôm mèo và điện thoại.
Mười năm nay, tôi làm mẹ mà lo phát sốt. Giục con lấy chồng, con chỉ cười nhạt: “Con chỉ lấy người 30 tuổi, có nhà riêng, có xe, thu nhập trên 100 triệu/tháng thôi mẹ ạ.” Tôi sốc toàn tập. Trời ơi, gái 35, lương bèo, đòi cưới “bạch mã hoàng tử”? Tôi mắng: “Con nói thật hay đùa? Ở cái đất này người như thế họ toàn cưới hotgirl đâu đến lượt con!”
Nó vẫn bình thản: “Không sao, con tin sẽ gặp đúng người của con.” Nghe mà tôi chỉ biết lắc đầu. Từ đó bỏ luôn việc giục cưới, coi như con ế cũng được, miễn bình yên.
Một chiều cuối tuần, nó bất ngờ dắt về nhà một chàng trai trẻ – cao ráo, lịch lãm, nói năng đĩnh đạc. Giới thiệu: “Mẹ ơi, đây là Tuấn – bạn trai con.” Tôi nhìn kỹ, đúng kiểu “soái ca” mà con từng mô tả. Cậu ta tầm 30 tuổi, lái ô tô riêng, ăn nói lễ phép, và trong câu chuyện vô tình tiết lộ… lương tháng hơn 100 triệu.
Tôi sững sờ, rồi mừng như bắt được vàng. “Trời thương con gái mình rồi!” – tôi thầm nghĩ. Chỉ sau một tuần, Tuấn chủ động xin cưới. Tôi mừng rỡ, tổ chức linh đình. Cả xóm đến dự, ai cũng khen con rể đẹp trai, phong độ, lại chiều vợ ra mặt. Không ngờ cô dâu xấu thế mà lại lấy được chồng cực phẩm.
Tôi nhìn con gái trong váy cưới, rạng rỡ như chưa từng thấy, lòng vừa hạnh phúc vừa tự hào.
Ai ngờ… chuyện tày đình lại xảy ra ngay đêm tân hôn.
Tôi vẫn nhớ, tối hôm ấy, sau tiệc cưới, cả họ về nghỉ trong căn biệt thự thuê sang trọng.
Khoảng 11 giờ đêm, tôi đang dọn dẹp đồ để mai về nhà cùng mọi người thì nghe tiếng con gái hét thất thanh từ phòng tân hôn: “Mẹ ơi!!!”
Tôi hốt hoảng chạy lên. Cửa phòng mở toang, Tuấn ngồi gục dưới đất, còn Hạnh thì run lẩy bẩy, tay cầm một xấp giấy. Tôi tưởng cậu ta làm gì con gái mình, liền quát lớn: “Có chuyện gì vậy hả?!” Hạnh đưa tờ giấy cho tôi, giọng nghẹn: “Mẹ… anh ấy… không phải người bình thường…”.
Tôi nhìn xuống – giấy xét nghiệm, hồ sơ y tế. Trong đó ghi rõ: “Trần Minh Tuấn – chẩn đoán: vô sinh vĩnh viễn do di chứng tai nạn, thần kinh cũng bị ảnh hưởng nặng….” Tôi sững người. Hóa ra đây là lý do trong đám cưới con rể rất ít nói, nhiều lúc tự cười một mình. Còn hôm lần đầu anh ta đến nhà tôi thì có bạn anh ta đi cùng, nên hầu như toàn bạn đỡ lời cho.
Cả phòng im phăng phắc. Tôi ngồi thụp xuống ghế, tim như có ai bóp nghẹt. Sau một hồi im lặng, chính Hạnh là người bước lại, nắm tay Tuấn, nước mắt lăn dài: “Mấy năm qua người ta chê em xấu, chê em ế, chê em dở dở hâm hâm… chỉ có anh là nhìn em như một người phụ nữ xứng đáng được yêu đồng ý cưới em. Thôi thì…”
Rồi Hạnh quay sang tôi, giọng rắn rỏi: “Mẹ ạ, trước giờ mẹ sợ con ế, nhưng con thấy ế còn hơn lấy nhầm người. Còn bây giờ, con tìm được đúng người, thì con chấp nhận mọi thứ, kể cả việc anh ấy không thể có con hay sức khỏe anh ấy sa sút….”
Tuấn quỳ xuống, nắm tay vợ: “Anh hứa, cả đời này chỉ có em là gia đình của anh.”
Tôi nhìn hai đứa, nghẹn họng. Đêm tân hôn ấy, thay vì là khởi đầu nồng nàn, lại là đêm của nước mắt, nhưng cũng là đêm của sự thật và lòng tin.
News
Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé….
Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ
Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ…
Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết
Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ…
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của bạn gái thành tài. Ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
End of content
No more pages to load