×
×

Nuôi Vợ Bị Li///ệt 10 Năm, Một Ngày Anh Xe Ôm Thấy Vợ Đột Nhiên Đứng Dậy Lên Xe Sang Với Đàn Ông L//ạ, Hóa Ra Cô Ấy Chính Là…

Nuôi Vợ Bị Li///ệt 10 Năm, Một Ngày Anh Xe Ôm Thấy Vợ Đột Nhiên Đứng Dậy Lên Xe Sang Với Đàn Ông L//ạ, Hóa Ra Cô Ấy Chính Là…

Mười năm.

Anh vẫn nhớ rõ con số ấy, dù chưa từng ghi ra giấy hay đánh dấu lên tường. Mười năm kể từ ngày tai nạn xảy ra, mười năm kể từ lúc người phụ nữ anh yêu nhất đời nằm bất động trên chiếc giường cũ kỹ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, như thể mọi cảm xúc đã bị lấy đi cùng đôi chân.

Ngày đó, họ vừa cưới nhau được hơn một năm.

Anh khi ấy còn khỏe, chạy xe ôm khắp nơi, tay lái vững vàng, miệng lúc nào cũng cười. Vợ anh – Lan – là người phụ nữ dịu dàng, hay cười, có đôi chân thon dài từng khiến anh tự hào mỗi khi đi bên cạnh. Cô thích mặc váy, thích đứng dựa lan can ngắm chiều xuống, thích những điều nhỏ bé.

Tai nạn đến không báo trước.

Một buổi chiều mưa, chiếc xe tải phanh gấp. Lan ngã xuống đường. Khi tỉnh lại, bác sĩ nói một câu mà anh phải mất rất lâu mới hiểu hết:
“Cô ấy khó có khả năng đi lại được.”

Lan khóc. Anh thì không. Anh chỉ ngồi đó, lặng im, như một cái cây bị chặt rễ.

Từ ngày ấy, cuộc sống của anh gói gọn trong ba việc: chạy xe – chăm vợ – ngủ.

Anh học cách bế vợ từ giường xuống ghế, từ ghế sang nhà tắm. Học cách lau người cho cô, thay quần áo, đút từng thìa cháo khi cô mệt. Học cách giả vờ mạnh mẽ khi đêm xuống, còn Lan thì quay mặt vào tường, khóc không thành tiếng.

Có những ngày Lan cáu gắt, ném cả chén cơm xuống đất.
“Anh đi đi! Đừng nuôi tôi nữa! Tôi là đồ vô dụng!”

Anh lặng lẽ dọn dẹp, rồi nói một câu duy nhất suốt mười năm ấy:
“Còn thở là còn sống. Còn sống thì anh còn nuôi.”

Anh chạy xe từ sáng sớm tới khuya. Có hôm về nhà, tay run không cầm nổi bát cơm. Có hôm khách quỵt tiền, anh chỉ cười trừ. Tiền kiếm được, ngoài tiền ăn, tiền điện nước, thì gần hết dành cho thuốc men, xoa bóp, vật lý trị liệu.

Mười năm, Lan không đứng dậy lần nào.

Cho đến một buổi chiều rất bình thường.

Hôm đó anh đang đứng chờ khách ở đầu hẻm. Trời không mưa, nắng nhạt. Anh nhìn đồng hồ, nghĩ bụng về sớm nấu cháo cho vợ. Bỗng từ xa, anh thấy một người phụ nữ quen quen.

Dáng người ấy…
Mái tóc ấy…

Anh nheo mắt.

Người phụ nữ ấy đang đứng.

Không phải ngồi xe lăn. Không có ai đỡ.
Cô ấy tự đứng, hơi khập khiễng nhưng rõ ràng là đứng vững.

Trái tim anh đập mạnh đến mức anh tưởng mình nghe thấy.

Và rồi, khoảnh khắc khiến cả thế giới của anh sụp đổ:

Người phụ nữ ấy bước lên xe của một người đàn ông lạ.

Không quay đầu.
Không do dự.

Chiếc xe lăn bánh, rẽ vào con đường khác.

Anh đứng chết trân.

Người đó… là Lan. Vợ anh.

Người vợ liệt mười năm, người anh bế trên tay mỗi ngày, người anh chăm sóc như một đứa trẻ.

Hôm đó, anh không về nhà đúng giờ.

Anh ngồi ở quán nước đầu đường đến tối mịt. Đầu óc trống rỗng. Trong đầu anh chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại:

“Cô ấy đi được từ bao giờ?”

Đêm đó, Lan về rất muộn.

Cô bước vào nhà bằng chính đôi chân của mình.

Không xe lăn.
Không giả vờ.

Cô đứng trước mặt anh, im lặng.

Anh nhìn cô, nước mắt trào ra, giọng run rẩy:
“Em… đi được rồi sao?”

Lan cúi đầu.
“Em xin lỗi.”

Chỉ ba chữ. Không hơn.

Anh không hét. Không đập phá.
Chỉ ngồi xuống ghế, như người vừa bị rút cạn sức lực.

Sau một lúc rất lâu, Lan mới nói:

“Em tập đi lại được hơn một năm nay… lén sau lưng anh.”

Anh cười, nhưng là nụ cười méo mó:
“Vậy… hôm nay em vui lắm nhỉ?”

Lan im lặng.

Người đàn ông kia là người Lan quen qua mạng. Một người hứa sẽ “cho cô một cuộc sống khác”. Một người nói rằng Lan xứng đáng được yêu như một người phụ nữ bình thường, chứ không phải một gánh nặng.

Lan nói:
“Em không chịu nổi cảm giác nhìn anh già đi từng ngày vì em.”

Anh gật đầu.

Không trách móc. Không níu kéo.

Sáng hôm sau, Lan thu dọn đồ đạc.

Chiếc xe lăn vẫn nằm ở góc nhà.

Trước khi đi, Lan quay lại nhìn anh, nước mắt rơi:
“Anh là người tốt nhất em từng gặp.”

Anh trả lời rất khẽ:
“Ừ. Anh biết.”

Cánh cửa đóng lại.

Từ đó, anh sống một mình.

Không còn ai gọi anh giữa đêm vì đau.
Không còn ai đợi anh về ăn cơm.

Anh vẫn chạy xe ôm. Vẫn đứng ở đầu hẻm cũ. Có người hỏi sao dạo này anh gầy đi, anh chỉ cười.

Vài năm sau, anh nghe tin Lan đã rời bỏ người đàn ông kia. Không ai rõ lý do.

Còn anh, mỗi khi có người hỏi:
“Sao anh không lấy vợ khác?”

Anh chỉ nhìn xa xăm, nói một câu mà ai nghe cũng lặng người:

“Có những người… mình nuôi họ sống cả đời. Nhưng không nuôi được lòng họ.”

Và rồi anh quay lưng, nổ máy, chạy tiếp vào dòng người đông đúc — nơi không ai biết rằng đã từng có một người đàn ông dành mười năm thanh xuân để nuôi một người… chỉ để nhận lại khoảnh khắc phản bội đau nhất đời mình.

Related Posts

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News