Tôi là ông Dụ, năm nay vừa tròn 68 tuổi. Vợ tôi mất sớm, một mình tôi nuôi bốn đứa con — ba gái một trai.
Từ nhỏ, các chị nó đã học hành đàng hoàng, đứa làm kế toán, đứa buôn bán, đứa làm công chức. Còn thằng út — Quân, tính tình khù khờ, thương người quá mức, nên cứ bị đời vùi dập.
Mấy tháng trước, Quân mở xưởng mộc nhỏ, bị người ta lừa hợp đồng, nợ lại 300 triệu đồng. Ngân hàng dí, chủ nợ gọi điện đòi, tôi nhìn con trai mình hốc hác, tuyệt vọng mà đứt từng khúc ruột.
Tôi bàn với các con gái. Tưởng rằng chúng thương em, ai ngờ…
Chiều đó, tôi gọi ba chị em về họp gia đình ở nhà cũ.
Vừa rót ấm trà, tôi run giọng:
“Bố xin các con… mỗi đứa giúp một ít, gom đủ 300 triệu cho thằng Quân. Nó còn trẻ, làm lại được. Coi như cứu một mạng người, cứu chính em mình…”
Nhưng con cả — Lan, mặc váy công sở, ngồi thẳng lưng, lạnh lùng nói:
“Bố à, con cũng có gia đình riêng. 300 triệu đâu phải ít, lỡ nó lại thua lỗ nữa thì sao?”
Con thứ — Hạnh, đeo túi hàng hiệu, chau mày:
“Con nói thật nhé, giúp rồi sau này lại đòi nữa à? Em út chứ có phải đứa trẻ con đâu mà cứ ỷ lại mãi thế?”
Con út — My, đang mang bầu, liếc sang hai chị rồi chép miệng:
“Con còn sắp sinh, chẳng dại gì đi gánh nợ người khác đâu bố ạ.”
Tôi nghe từng lời, như dao cứa tim.
Tôi nuốt nghẹn, cố gượng cười:
“Không ai bảo các con cho không. Sau này bán mảnh đất sau vườn bố trả lại. Giờ chỉ cần gấp thôi…”
Lan bật dậy, đập tay xuống bàn:
“Bố nói dễ lắm! Mảnh đất đó đứng tên ai? Bố quên rồi à — năm đó bố chuyển cho thằng Quân! Giờ con giúp xong, sau này nó bán đất chia cho ai?”
Không khí trong nhà nghẹt thở.
Tôi nhìn ba đứa con gái, từng đứa tôi đã bồng bế, nuôi bằng nước mắt và mồ hôi, giờ lại nhìn cha như người xa lạ.
Tôi run rẩy, cười cay đắng:
“Ừ, phải rồi… ba con vịt giời! Bay đi lấy chồng nhà giàu, quên mất thằng em từng chia từng bát cơm, manh áo…”
Hạnh quắc mắt:
“Bố nói thế là xúc phạm! Tụi con có cuộc sống riêng, đâu có nghĩa là vô trách nhiệm!”
Tôi nhìn thẳng, nói chậm rãi từng chữ:
“Vô trách nhiệm không phải vì không cho tiền… mà là vì đã để lòng mình nguội lạnh với máu mủ ruột thịt.”
Cả ba im bặt.
Tôi quay vào buồng, run rẩy lấy ra một túi vải cũ, trong đó là cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu đứng tên tôi.
“Bố đâu thiếu tiền… bố chỉ muốn biết, trong ba đứa, có đứa nào còn coi thằng Quân là em mình không.”
Căn nhà im phăng phắc.
Ba gương mặt đờ đẫn, mắt đỏ hoe.
Lan bật khóc, quỳ xuống:
“Bố ơi, tụi con… sai rồi. Tụi con tưởng bố thử lòng, chứ không nghĩ đến lúc thật sự em khổ như vậy…”
Tôi đặt tay lên vai con gái, nước mắt chảy dài:
“Bố chẳng cần tiền. Bố chỉ cần nhìn thấy các con vẫn biết thương nhau, là bố chết cũng yên rồi…”
Một tuần sau, Quân đem trả lại bố cuốn sổ, nói anh đã tìm được người mua lại xưởng, vừa đủ trả nợ.
Ba người chị cùng góp tiền mua lại mảnh đất sau vườn cho bố đứng tên lại.
Hôm đó, ông Dụ ngồi ngoài hiên, nhìn ba cô con gái đang phụ Quân trồng cây, khẽ cười:
“Tiền mất có thể kiếm lại,
nhưng tình thân mà mất đi… có khi cả đời chẳng mua nổi.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load