Tôi tên Lan, 32 tuổi, làm kế toán ở Sài Gòn. Chồng tôi, anh Hùng, là con một, nên mỗi lần Lễ Tết, mẹ chồng tôi ở tận tận tận Nghệ An lại gọi điện hấp: “Về với mẹ kẻo mẹ mong”. Anh hùng rộn ràng công nước ngoài thông suốt, lần này Tết Dương lịch dài ngày, anh bảo: “Em cố đưa cu Bin về thăm bà nội một chuyến, anh về không kịp”.
Thế là tôi thu xếp, ôm cu Bin 5 tuổi lên xe khách, hơn 500 cây số, từ cuối đến tận 11 giờ đêm mới lết được về tới cái làng ven sông Lam. Xe dừng ở đầu làng, tôi gọi xe ôm mẹ con về nhà. Cổng mở, đèn sáng trong nhà. Tôi nghĩ bụng: chắc mẹ chồng thức chờ.
Vừa bước vào sân, mùi thức ăn ngọt ngào bay ra. Bà nội nghe tiếng, niệm chạy ra ôm cu Bin, nước mắt rưng rưng: “hồi bà về rồi! Bà dạy cả ngày nay đây!”. Tôi lười biếng nhừ người, chỉ cười sảng khoái, định đặt balô xuống rửa tay đã.
Bà bưng mâm cơm từ bếp ra đặt lên bàn thờ trước, rồi mới quay sang mẹ con tôi, giọng hào hứng: “Mẹ làm toàn món cổ nhà truyền mình, để con dâu đích tôn ăn cho biết quê hương!”.
Tôi nhìn xuống bữa cơm, chạy.
Trên mâm, giữa bát canh bóng, đĩa thịt gà thịt, đĩa cá kho…, là một cái đầu chó đen sì, mắt còn hỗ trợ trắng, màu thè ra đỏ lòm. Bà cắt sẵn từng miếng thịt chó, xếp ngay ngắn, chén mắm tôm đặc biệt đặt bên cạnh. Bà cười toe toét: “Món này bổ lắm, ăn vào con trai khỏe như trâu, sinh thêm con nữa cho mẹ!”.
Tôi chết.
Cu Bin đứng cạnh tôi, nó vốn sợ chó từ nhỏ, thấy cái đầu chó thì hét lên một tiếng ồn, ôm chặt chân tôi phóng to. Tôi di chuyển xuống ôm con, nước mắt cũng đi ra. Không phải ghê tởm, mà tôi lại nhớ cái lần bà từng bảo: “Con dâu thành phố đỏng đảnh, chắc chắn biết ăn thịt chó quê mình đâu ha”. Tôi tưởng tượng bà nói đùa. Hóa ra không.
Tôi không nói được lời nào, chỉ Yên Yên Yên tĩnh cu Bin, xách lại cái balô vừa đặt xuống. Bà Dỗi: “Ơ, chưa gì đã đi đâu? Mới về tới mà!”.
Tôi ngụy cổ: “Dạ, con quên mất tối nay cu Bin phải uống thuốc hen, thuốc để ở nhà trên thành phố. Sợ nó lên cơn… Con đi ngay kẻo sau ạ”.
Bà còn định nhung: “Ơ hay, để mai cũng được!”.
Tôi lắc đầu, giọng nhỏ nhưng cứng: “Dạ không, con xin phép”.
Ra đến cổng làng, gần 1 giờ sáng. Tôi gọi xe dù, trả thêm tiền gấp đôi để bác tài chạy ngay trong đêm về Sài Gòn. Cu Bin ngủ say trên cơ đùi của tôi. Đường dài hun hút, đèn xe quệt qua mặt tôi lạnh.
Tôi không truy cập được nữa. Chỉ thấy thương hiệu của mình và thương hiệu chính của mình. Có những thứ không phải nền tảng đã được bỏ qua. Có những giới hạn, dù là mẹ chồng, cũng không được phép vượt qua.
Về đến nhà vào lúc 10 giờ hôm nay sáng sau. Tôi mở cửa, đặt cu Bin lên giường rồi ngồi bệt xuống sàn. Điện thoại rung liên hồi, tin nhắn của mẹ chồng: “Con về làm mẹ buồn lắm… Mẹ chỉ muốn tốt cho cháu thôi mà…”.
Tôi không trả lời. Chỉ im lặng bỏ số điện thoại vào danh sách chặn.
Có lẽ từ nay, quê chồng chỉ còn là một quãng đường 500 cây số mà tôi sẽ không đi nữa.
News
Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên lưng chừng núi, ở đó có cô giáo dạy văn ở một trường vùng núi bị m/ù nhưng có khả năng …
BÓNG TỐI CỦA CÔ – ÁNH SÁNG CỦA EM Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên đỉnh núi cao, nơi những buổi sáng sương rơi xuống như tấm khăn voan trắng phủ lên cả bản làng. Ở nơi đó…
Chuồng lợn nhà ông Bảy nằm cách nhà chính một quãng vườn tạp, được xây dựng kiên cố, sạch sẽ. Đàn lợn nái và lợn thịt hơn trăm con là gia sản lớn nhất của ông bà….
Xã Phước Hải nằm yên bình ven biển miền Trung, nổi tiếng với nghề nuôi tôm, cá, nhưng gia đình ông Bảy Long lại chọn gắn bó với nghề chăn nuôi lợn, một ít nghề ai làm ở vùng này….
Nhà nuôi vịt bỗng có người đến đòi 50 triệu nói đã “đặt cọc” từ tháng trước. Hai bên c;/ãi nhau lớn. Khi mở cuốn sổ n/ợ ra, cả nhà ch-t lặng
Ông Hai và bà Tám đã gắn bó với nghề nuôi vịt đồng hơn ba mươi năm trên mảnh đất ven sông Hậu, thuộc một xã ngoại ô thành phố Cần Thơ. Năm nay là một năm mùa có. Đàn…
Mẹ ơi, chị Hai thương mẹ nhất. Sau này mẹ để nhà cho chị nhé?…
Ngôi nhà ba tầng ở khu phố 6, phường 12, quận Gò Vấp, Sài Gòn, luôn là nơi chứng kiến những lát gỗ trầm lửa của đại gia đình họ Nguyễn. Bà năm, người mẹ ruột bụa tám mươi tuổi,…
Tối đó, bà Lan tỉnh dậy, tìm túi khắp nơi. Bà khó//c l;/óc, l//a hé//t: “Túi của ta/o đâu? Ai lấy túi của ta/o?”
Ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm hẹp của quận Bình Thạnh, Sài Gòn, đã được chứng minh là đến bao trầm của gia đình ông bà Minh Lan. Ông Minh mất cách đây năm năm vì tai nạn…
Đúng nửa đêm, bóng lão Bảy xuất hiện. Lão bước đi nhẹ tênh, hơi thở khò khè. Lão dừng lại trước một dãy m;/ộ mới xây, loay hoay dùng sức cạ/y tấm bảng đá khắc tên.
Mỗi tối khuya, lão Bảy Lúa lại tháo bảng tên m::ộ trong ngh;/ĩa đị;/a. Cả họ kéo nhau canh b;/ắt “kẻ trộ::m m::ộ”. Đến khi lão ch-t vì t::ai bi::ến, người ta phát hiện cuốn sổ gi;/ấu dư;/ới chi;/ếu. Bóng…
End of content
No more pages to load