Từ ngày anh Nam dắt Thảo về ra mắt, bà Dung – mẹ anh – đã cau mày. Nghe con trai giới thiệu “Bạn gái con, tụi con tính cưới”, bà nheo mắt nhìn cô gái gầy gò, làn da rám nắng, đôi bàn tay chai sần, lòng trào lên một cơn bực không kìm được.
Bà buông một câu lạnh tanh:
– Con trai tôi học hành đàng hoàng, gia đình khá giả, vậy mà lại đi rước một đứa nghèo mạt rệp về làm dâu. Không biết có nuôi nổi nó không nữa.
Câu nói như nhát dao xé toạc không khí trong căn phòng khách rộng rãi. Thảo cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau. Nam định lên tiếng thì bà Dung quay mặt đi, ra hiệu kết thúc câu chuyện.
1. Vào nhà chồng
Dù phản đối, bà Dung cuối cùng vẫn phải chấp nhận hôn lễ. Nam cương quyết:
– Con chỉ cưới Thảo. Ai phản đối, con vẫn cưới.
Bà Dung vốn thương con trai độc nhất, đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng trong lòng, bà nuôi sẵn ác cảm với nàng dâu.
Ngày về làm dâu, Thảo dậy sớm nấu ăn, lau nhà, giặt giũ. Nhưng việc gì bà Dung cũng soi.
– Rau sao cắt to thế này, ăn nghẹn chết!
– Lau nhà mà vẫn còn vết ố, mắt để đâu vậy?
– Quần áo giặt xong sao chưa ủi? Con gái quê, vụng về thật!
Thảo nghe, chỉ cúi mặt. Trong lòng cô, vết xước dần chồng chất, nhưng nghĩ đến Nam yêu thương, cô cố nhẫn nhịn.
2. Cơn sóng ngầm
Một lần, hàng xóm sang chơi, bà Dung cười cợt:
– Con trai tôi làm trưởng phòng, lương tháng mấy chục triệu, còn con dâu tôi… trước kia làm công nhân lương ba cọc ba đồng. Cũng may lấy nó, giờ mới được ngẩng mặt.
Thảo nghe rõ từng chữ, tim như bị ai bóp nghẹt. Tối đó, cô lặng lẽ ra ban công, ôm mặt khóc. Nam ôm vai vợ, giọng đầy xót xa:
– Anh xin lỗi. Anh biết em chịu nhiều tủi. Nhưng em yên tâm, anh sẽ luôn ở bên.
Thảo gật, nhưng trong lòng vết thương khó liền.
3. Biến cố
Một hôm, Nam bị tai nạn giao thông trên đường công tác. Anh nhập viện, chấn thương nặng, phải nghỉ việc dài ngày. Tin dữ như sét đánh ngang tai. Bà Dung hoảng loạn, vừa thương con vừa lo khoản viện phí.
Người ta nghĩ gia đình khá giả thì tiền không thiếu, nhưng bệnh viện là cái hố không đáy. Bà Dung rối bời, trong đầu thoáng nghĩ: “Nếu không nuôi nổi thì sao?”
Nhưng chính lúc ấy, Thảo đứng ra. Cô vay mượn bạn bè, bán hết vàng cưới, lặng lẽ xoay xở từng đồng. Cô ở viện ngày đêm chăm chồng: đút từng thìa cháo, lau người, thay băng. Đêm, cô ngủ gục bên thành giường, bàn tay nắm chặt tay Nam.
Bà Dung thấy tất cả. Nhiều lần bà bước vào, định trách móc điều gì đó, nhưng nhìn con dâu gầy rộc, mắt thâm quầng, bà lại nghẹn lời.
4. Sự thay đổi
Sau ba tháng, Nam dần hồi phục. Một hôm, bác sĩ bước ra bảo:
– May có vợ anh ấy tận tình chăm sóc, bệnh nhân mới tiến triển nhanh vậy.
Bà Dung quay nhìn con dâu, lần đầu trong mắt bà không còn sự khinh khi. Vẫn là cô gái gầy, đôi bàn tay chai sần, nhưng giờ bà thấy ở đó nghị lực và tình thương vô bờ.
Tối về, bà ngồi đối diện Thảo, giọng chậm rãi:
– Mẹ… xin lỗi. Trước giờ mẹ coi thường con vì nhà nghèo. Nhưng mẹ đã sai. Nếu không có con, chưa chắc Nam đã qua được.
Thảo lặng đi, rồi khẽ đáp:
– Con không trách mẹ. Con chỉ mong gia đình bình yên, chồng con khỏe mạnh.
Nước mắt rưng rưng, bà Dung nắm lấy bàn tay con dâu. Lần đầu tiên, hai người phụ nữ ấy chạm vào nhau mà không có khoảng cách.
5. Một mái nhà
Sau khi Nam xuất viện, gia đình bắt đầu sống trong bầu không khí khác. Bà Dung thôi soi mói chuyện nhỏ nhặt. Bà bắt đầu gọi Thảo bằng “con” thay vì “nó”.
Có hôm, bà tự tay kho cá, gọi:
– Thảo ơi, xuống ăn cơm. Con vất vả nhiều rồi.
Thảo mỉm cười, nước mắt rơi vì hạnh phúc giản dị.
Nam nhìn mẹ và vợ, trong lòng trào dâng niềm biết ơn. Tai nạn tưởng là bi kịch, nhưng hóa ra lại là bước ngoặt để xóa bỏ khoảng cách.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load