Cảnh tượng trước mắt khiến tôi vừa ngỡ ngàng vừa chua chát.
3 năm trước, tôi ly hôn. Vợ cũ của tôi, Hường, rời đi sau những tháng ngày mệt mỏi vì chúng tôi không tìm được tiếng nói chung. Lúc ấy, tôi còn trẻ, nóng nảy, lại chưa đủ bản lĩnh để gánh vác gia đình. Chúng tôi chia tay trong im lặng, không tranh chấp, nhưng khoảng trống để lại trong lòng tôi thì dài dằng dặc.
Thời gian trôi qua, tôi quen người yêu mới. Cô ấy hiền lành, dễ chịu, không quá đòi hỏi. Khi chúng tôi quyết định cưới, tôi nghĩ đó là cơ hội để bắt đầu lại, gói ghém những gì đã đổ nát phía sau. Hôm đó, tôi đưa người yêu tới một cửa hàng áo cưới khá nổi tiếng trong thành phố. Cô ấy háo hức thử từng chiếc váy, còn tôi ngồi một bên nhìn, trong lòng dấy lên cảm giác vừa mong chờ vừa lo lắng cho tương lai vì cuộc hôn nhân cũ khiến tôi rất đau lòng.
Thế nhưng, đời luôn có những trớ trêu không ngờ. Khi tôi vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp dáng người quen thuộc bước vào cửa tiệm. Vợ cũ tôi, cô ấy đi cùng một người đàn ông lớn tuổi, tóc đã điểm bạc nhưng dáng vẻ phong độ, lịch lãm. Nhân viên cửa hàng ríu rít chào, giới thiệu phòng thử đồ bên khu khách VIP. Tôi ngồi chết lặng nhìn theo, cô ấy cũng thấy tôi nhưng chỉ liếc nhìn rồi lại quay mặt đi, vờ như không quen biết.
![]()
Ảnh minh họa
Hường bây giờ khác xưa quá nhiều. Vóc dáng thon thả, mái tóc uốn nhẹ buông xuống vai, khuôn mặt trang điểm tinh tế. Cô ấy cười rạng rỡ khi trao đổi với nhân viên, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Tôi chợt nhớ những ngày xưa, khi cô ấy còn phải chắt chiu từng đồng, khi chúng tôi cãi vã vì chuyện tiền nong, khi khuôn mặt ấy hốc hác sau những lần lo toan. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi vừa ngỡ ngàng vừa chua chát.
Người đàn ông đi cùng cô ấy có lẽ gấp đôi tuổi tôi, thậm chí hơn. Ông ta nhìn Hường bằng ánh mắt yêu chiều. Vợ cũ tôi nay đã khác xưa, còn sắp cưới một người đàn ông giàu có.
Ngồi nhìn người yêu mình xoay vòng trong chiếc váy cưới, tôi lại thấy lòng nặng trĩu. Tôi biết, nếu ngày trước tôi trưởng thành hơn, biết yêu thương hơn, có lẽ mọi thứ đã khác. Tôi đã đánh mất một người phụ nữ tốt. Thế nhưng, trong nỗi buồn ấy cũng le lói một sự an ủi kỳ lạ. Bởi dù Hường nay có được cuộc sống đầy đủ, thì chồng sắp cưới của cô ấy cũng đã ở tuổi đáng làm cha, làm chú của tôi. Tôi tự nhủ, ít ra mình vẫn còn thanh xuân, vẫn có thể đi bên cạnh một người phụ nữ trẻ trung và vẫn còn cơ hội để sửa sai trong cuộc đời này.
Rời cửa tiệm hôm ấy, tôi im lặng suốt dọc đường. Người yêu tôi không hiểu, chỉ cười khúc khích khoe những tấm hình chụp thử váy cưới. Có lẽ, cuộc đời luôn công bằng theo cách riêng của nó ai cũng phải trả giá cho lựa chọn của mình. Nhìn người yêu, đột nhiên tôi thấy lo lắng không biết mình đã sẵn sàng bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, hay sẽ tiếp tục lặp lại sai lầm cũ rồi lại hối tiếc?
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load