Ngày hôm đó, trời cuối thu, những tia nắng yếu ớt len lỏi qua lớp mây mỏng, tạo thành những vệt sáng nhè nhẹ trên những đỉnh núi phủ đầy sương mù. Nhóm sinh viên trường đại học địa phương, gồm bảy người, quyết định tổ chức một chuyến leo núi thư giãn tại dãy Hoàng Liên. Họ không có ý định chinh phục đỉnh cao, mà chỉ đơn giản muốn trải nghiệm thiên nhiên, những con đường mòn gập ghềnh và không khí trong lành của núi rừng.
Khi cả nhóm dừng lại nghỉ trưa gần một khe núi sâu, nơi những tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, một cậu sinh viên tên Minh bất chợt kêu lớn:
“Ê, có cái gì kẹt trong khe kìa!”
Cả nhóm lập tức tiến lại gần, tò mò nhìn xuống khe đá nơi Minh chỉ tay. Trong bóng tối u ám của vết nứt, một vật gì đó đang mắc kẹt, lấp lánh lạ thường dưới ánh sáng yếu ớt của mặt trời.
Minh và một người bạn khác, Lan, cúi xuống gần để nhìn rõ hơn. Đó là một chiếc ba lô, có vẻ cũ kỹ nhưng lại không hề bị mục nát. Khi Minh vươn tay kéo chiếc ba lô ra, cả nhóm bỗng cảm thấy một sự yên lặng lạ thường. Không khí xung quanh như dừng lại, dù họ vẫn nghe thấy tiếng gió rì rào trong những cánh rừng. Minh mở khóa ba lô, và tất cả đứng sững lại khi thấy bên trong là một cuốn nhật ký mỏng, bìa đã bị sờn và mục nát theo năm tháng.
Bên trong cuốn nhật ký là những dòng chữ viết nguệch ngoạc, hơi khó đọc, nhưng vẫn còn những ký tự rõ ràng. Một đoạn viết như sau:
“Ngày 10 tháng 10, 5 năm trước: Con và bố lên núi. Chúng tôi không có kế hoạch gì ngoài việc cùng nhau khám phá. Nhưng khi leo lên phía trên, chúng tôi đã gặp một người… hắn nói chúng tôi không thể tiếp tục nữa. Tôi nghĩ chúng tôi đã bị theo dõi. Sau đó… tôi không nhớ gì nữa.”
Lúc này, Lan đọc to một đoạn khác:
“Ngày 15 tháng 10: Con gái tôi không nhớ được chuyện gì đã xảy ra. Tôi không dám nói ra nỗi sợ trong lòng. Liệu chúng tôi có thể thoát khỏi đây?”
Nhóm sinh viên nhìn nhau, cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa. Ai đó trong nhóm nhỏ giọng nói:
“Đây… là nhật ký của người mất tích cách đây 5 năm – một người đàn ông và con gái. Chúng ta có thể gặp phải một vụ án kỳ lạ đấy.”
Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi khu vực đó để trở về với những câu hỏi không lời đáp. Nhưng điều kỳ lạ là, dù đã tìm thấy cuốn nhật ký, những cảnh vật trên núi này vẫn mang đến cho họ một cảm giác mơ hồ, như có điều gì đó chưa được hé lộ.
Ngày hôm sau, cảnh sát địa phương thông báo rằng cuốn nhật ký đã được xác minh là của ông Trần Minh Huy và con gái Trần Ngọc Mai, hai người đã mất tích trong chuyến leo núi 5 năm trước. Dù đã tìm kiếm suốt thời gian qua, họ vẫn không thể tìm thấy thi thể hay dấu vết nào của họ, dù đồn đại về những người đi lạc trong khu vực này đã xuất hiện không ít.
Mọi thứ dường như sẽ chìm vào quên lãng nếu không có một sự kiện bất ngờ xảy ra. Một tuần sau, nhóm sinh viên quay lại khu vực để thông báo với chính quyền, nhưng khi họ đến gần khe núi đó lần nữa, họ phát hiện một điều kỳ lạ: ba lô và nhật ký không còn ở đó. Dường như ai đó đã lấy chúng đi. Ai? Và tại sao?
Vụ mất tích 5 năm trước vẫn là một bí ẩn, nhưng giờ đây, nhóm sinh viên bắt đầu nghi ngờ rằng vụ án này không phải là một sự cố thông thường, mà có thể liên quan đến một ai đó vẫn còn ở trong khu vực đó, người đã chứng kiến và biết rõ những gì đã xảy ra vào năm đó. Và một khi sự thật bị che giấu, liệu nhóm sinh viên có thực sự an toàn khi tiếp tục tìm kiếm?
Điều kỳ lạ nhất, mọi thứ dẫn họ đến một kết luận: chính người đàn ông mà họ nghĩ là nạn nhân, có thể lại là người duy nhất biết rõ sự thật, và thậm chí còn đang sống trong bóng tối, theo dõi từng bước đi của những người đến gần khe nứt.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load