Tôi và anh cưới nhau bảy năm. Từng nghĩ mình đã chọn đúng người đàn ông để gửi cả tuổi trẻ. Anh dịu dàng, biết nói lời ngọt ngào, nhưng chỉ đến khi sóng gió xảy ra, tôi mới thấy rõ bản chất thật.
Một buổi tối, anh về nhà, mặt mày tái nhợt, giọng run rẩy:
– Anh… anh bị ung thư rồi. Chắc không sống được bao lâu. Em ký đơn ly hôn đi, anh không muốn em khổ.
Tôi chết lặng. Nước mắt tuôn không kìm nổi. Tôi hỏi giấy khám bệnh, anh lảng tránh:
– Em tin anh đi, anh không lừa đâu. Anh muốn giải thoát cho em.
Trong lúc tôi còn chưa kịp hoàn hồn, anh đưa sẵn đơn ly hôn. Vì thương, vì nghĩ anh không sống nổi, tôi run run ký. Nhưng chỉ hai tuần sau, tôi nghe tin anh đường hoàng tổ chức lễ đính hôn với… cô trợ lý – tiểu tam đã đi cùng anh nhiều tháng nay. “Ung thư” hóa ra chỉ là kịch bản rẻ tiền để anh rũ bỏ vợ, con đường thẳng đến tình nhân.
Tôi tưởng mình ngã quỵ, nhưng số phận lại an bài theo cách khác.
Ngày ra tòa, cả hai bên gia đình có mặt. Chồng tôi tươi tỉnh như chưa từng “bệnh”, nắm tay tình nhân đầy tự tin. Anh ta nghĩ chỉ việc chia tay xong là sạch sẽ.
Nhưng đúng lúc phiên xử sắp bắt đầu, một luật sư tiến vào, đặt tập hồ sơ lên bàn, dõng dạc:
– Tôi là người được ủy quyền công bố di chúc của ông Nguyễn Văn Bình – thân phụ của nguyên đơn.
Không gian lặng đi. Tôi cũng bất ngờ. Bố tôi mất cách đây vài tháng, để lại tài sản. Nhưng chưa một lần ông nói rõ.
Luật sư mở phong bì niêm phong, giọng rành rọt:
– Theo di chúc, toàn bộ tài sản của ông Bình, bao gồm bất động sản, cổ phần công ty, tổng trị giá 200 tỷ đồng, sẽ được chuyển giao cho con gái duy nhất là Nguyễn Thu Hà… với điều kiện con gái phải ly hôn người chồng hiện tại, kẻ mà ông gọi là “không xứng đáng, chỉ biết lợi dụng”.
Cả hội trường ồ lên. Chồng tôi tái mặt, môi run cầm cập. Tiểu tam đang nắm tay anh ta, vội buông ra, ánh mắt kinh hãi.
Anh ta lắp bắp:
– 200… 200 tỷ? Sao… sao tôi không biết?
Luật sư liếc qua:
– Ông Bình rất rõ anh là loại người thế nào. Vì vậy, ông giữ kín đến phút chót.
Mẹ chồng tôi mặt trắng bệch. Từ đầu, bà còn vênh váo: “Ly hôn đi, để con trai tôi có hạnh phúc thật sự.” Giờ thì ngồi như hóa đá.
Tôi đứng dậy, mỉm cười nhạt:
– Thật ra, tôi đã biết anh giả vờ ung thư. Nhưng tôi im lặng, vì muốn xem anh diễn đến đâu. Cảm ơn anh đã giúp tôi đủ lý do để cắt đứt.
Nói rồi, tôi ký vào tờ giấy ly hôn, bàn tay không còn run nữa.
– Chúng ta xong rồi. Anh có thể cưới “tình yêu thật sự” của anh. Nhưng nhớ, đừng ngẩng mặt tìm đến tôi thêm lần nào.
Chồng tôi ngồi sụp xuống ghế, ánh mắt tràn đầy tiếc nuối, miệng ú ớ không thành lời. 200 tỷ như quả búa đập thẳng vào giấc mơ đào mỏ của hắn.
Tôi bế con rời khỏi tòa, lòng nhẹ nhõm. Ngoài kia, trời nắng rực rỡ. Tôi biết, lần đầu tiên sau bảy năm, mình thật sự được tự do – và lần này, tự do kèm theo cả sức mạnh.
Câu chuyện nhanh chóng lan khắp Facebook. Ai cũng phẫn nộ với gã chồng “giả bệnh để bỏ vợ”, và hả hê khi hắn bị lật mặt trước di chúc 200 tỷ. Người ta chia sẻ rầm rộ: “Đừng dại hi sinh hết lòng cho kẻ phản bội. Vì cuối cùng, luật nhân quả sẽ trả đủ.”
Và tôi, tôi chỉ mỉm cười. Có những cuộc ly hôn không phải dấu chấm hết, mà chính là cánh cửa mở ra một cuộc đời mới – rực rỡ, kiêu hãnh, và không bao giờ còn bị lừa dối.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load