Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, bà Hạnh lại ra chuồng gà kiểm tra. Và như một điệp khúc buồn, sáng nào cũng vậy, chuồng gà thiếu mất đúng một con. Ban đầu, bà nghĩ là trộm. Làng quê yên bình, nhưng thời buổi khó khăn, kẻ gian cũng không hiếm. Bà rình, bà khóa chuồng kỹ hơn, thậm chí nhờ thằng Tí hàng xóm thức đêm canh. Nhưng kỳ lạ thay, gà vẫn mất, không một dấu vết, không một tiếng động.
Cả làng bắt đầu xì xào. Người bảo bà Hạnh bị ma ám, kẻ nói có con chồn tinh lẻn vào ban đêm. Bà Hạnh, vốn không tin chuyện mê tín, chỉ lắc đầu ngao ngán. Một con gà mỗi ngày, nghe thì ít, nhưng cả tháng trời, chuồng gà trù phú của bà đã vơi đi quá nửa. Bà quyết định báo công an xã. Ông Tám, trưởng công an, đến xem xét, nhưng ngoài việc lắc đầu và ghi vài dòng vào sổ, ông chẳng tìm ra manh mối nào.
Rồi một buổi sáng, điều kỳ lạ xảy ra. Thằng Tí chạy ào đến nhà bà Hạnh, mặt mày hớt hải: “Bà ơi, ra ao làng mà xem! Gà! Gà đầy ao!” Bà Hạnh bán tín bán nghi, vội vã theo Tí ra ao. Quả nhiên, cảnh tượng trước mắt khiến bà sững sờ. Hàng chục con gà, lông đủ màu, đang bì bõm bơi trên mặt ao, kêu quang quác như thể chúng là vịt chứ không phải gà. Dân làng kéo đến, ai nấy mắt tròn mắt dẹt. Gà ở đâu ra? Sao lại bơi được? Và quan trọng hơn, chúng có liên quan gì đến những con gà mất tích của bà Hạnh?
Bà Hạnh, dù sốc, vẫn nhận ra vài con gà quen thuộc. Con gà trống lông đỏ, con mái đốm trắng – đúng là gà của bà! Nhưng sao chúng lại ở đây, và sao số lượng lại nhiều hơn số gà bà mất? Dân làng bắt đầu đồn đoán. Có người bảo ao làng bị yểm bùa, gà chết hóa thành yêu quái. Kẻ khác thì cho rằng có ai đó cố tình thả gà xuống ao để che giấu vụ trộm.
Trong lúc mọi người còn mải tranh cãi, bà Hạnh lặng lẽ quan sát. Bà để ý một chi tiết kỳ lạ: nước ao hôm nay đục ngầu, và có mùi gì đó giống… phân gà. Bà gọi ông Tám, yêu cầu ông cho người lặn xuống ao kiểm tra. Dù miễn cưỡng, ông Tám cũng làm theo. Và rồi, sự thật được phơi bày.
Dưới đáy ao, người ta tìm thấy một đường hầm nhỏ, dẫn thẳng từ bờ ao đến… đúng chuồng gà nhà bà Hạnh! Hóa ra, thủ phạm không phải trộm, cũng chẳng phải ma quỷ. Đó là một bầy chuột khổng lồ, sống trong hang dưới ao. Chúng đào hầm, mỗi đêm lẻn vào chuồng bà Hạnh, tha gà về hang để ăn. Nhưng điều bất ngờ hơn cả: lũ chuột không ăn hết gà. Chúng giữ gà sống trong hang, để gà đẻ trứng, và từ đó, số gà nhân lên. Một số con gà, theo bản năng, trèo qua đường hầm, bơi lên mặt ao để tìm thức ăn, tạo nên cảnh tượng kỳ lạ mà dân làng chứng kiến.
Cả làng cười nghiêng ngả khi biết sự thật. Bà Hạnh, dù mất gà, cũng không nhịn được cười. Bà bảo: “Tưởng trộm, hóa ra lũ chuột còn khôn hơn cả người!” Từ đó, bà Hạnh không nuôi gà nữa, mà chuyển sang nuôi vịt. Còn ao làng, sau khi được dọn sạch, trở thành nơi kể lại câu chuyện “lũ chuột nuôi gà” cho con cháu nghe mỗi tối.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load