Anh ta nói những câu khiến tôi vừa thấy tức cười vừa bực bội.
Tôi ly hôn đã gần 2 năm. Ngày ký vào tờ đơn, tôi cứ nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chấp nhận mọi thứ, rằng chia tay chỉ là khi hai người dừng lại vì không còn chung hướng. Nhưng hóa ra, mạnh mẽ nhất là khi phải chịu đựng nỗi nhớ con mỗi ngày, nhất là khi tôi để lại con gái lớn cho chồng cũ nuôi.
Hôm ra tòa, ai cũng nói việc chia con như thế là hợp lý. Tôi làm công việc bán hàng, thu nhập bấp bênh, lại ở nhà trọ thuê, trong khi Hưng có nhà, có công việc ổn định, con gái cũng quen trường lớp ở đó. Tôi gật đầu, tỏ ra bình thản, nhưng đêm nào cũng trở mình, nước mắt rơi ướt gối.
Con trai tôi mới 3 tuổi, còn con gái thì lên 8. Mỗi sáng đưa con trai đi học, tôi thường ghé qua con ngõ nhỏ nơi Hưng sống. Tôi dừng xe ở đầu hẻm, chỉ để nhìn thoáng qua cánh cửa sắt. Nhiều khi bắt gặp con gái đeo cặp ra cổng, tôi gọi nó ra, dúi cho cái bánh rồi dặn ăn sáng và đi học ngoan. Con bé ôm tôi một cái, cười hồn nhiên, nói rằng mẹ về đi kẻo muộn làm. Tôi quay xe đi, lòng nặng trĩu.

Ảnh minh họa
Có lần tôi mang ít quà đến, vừa tới cổng đã thấy Hưng bước ra, ánh mắt lạnh như băng. Anh ta nói những lời khiến tôi chết lặng, bảo tôi đừng giả bộ thương con, rằng nếu thật sự thương thì ngày đó đã giành nuôi con rồi. Tôi muốn giải thích rằng khi ấy tôi chẳng có gì, ngay cả tiền thuê nhà lớn hơn để hai đứa nhỏ ở cùng cũng không đủ, nhưng rồi tôi im lặng. Vì tôi hiểu, nói ra anh ta cũng chẳng tin.
Từ đó, tôi đến ít hơn. Nhiều khi chỉ đứng xa, nhìn con gái chơi trước cửa rồi lặng lẽ quay đi. Mỗi lần như thế, lòng tôi lại tràn ngập cảm giác tội lỗi. Con trai tôi cần mẹ, con gái tôi cũng cần, thế mà tôi lại chẳng thể ôm trọn cả hai đứa.
Một lần, tôi về sớm nên tạt qua nhà chồng cũ xem con gái đi học về chưa? Hưng đang đứng đầu ngõ, thấy tôi liền ném ánh nhìn khinh khỉnh. Anh ta nói những câu khiến tôi vừa thấy tức cười vừa bực bội: “Cô còn vương vấn lưu luyến tôi thế cơ à?”. Tôi chỉ đáp lại rằng tôi đến để xem con thế nào, nhưng anh ta cười nhạt, nói tôi đang tự lừa mình. Tôi thật cạn lời trước độ hoang tưởng của chồng cũ.
Sáng nay, tôi lại dừng xe ở đầu hẻm. Con gái đang tập xe đạp, vừa thấy tôi liền giơ tay cười rạng rỡ. Tôi giấu đi giọt nước mắt sắp rơi, chỉ khẽ vẫy tay đáp lại. Có lẽ tôi nên học cách yêu con từ xa, như người ta vẫn nói, yêu mà không cần xuất hiện. Nhưng liệu một người mẹ có thật sự làm được điều đó không?
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load