Đừng về nhà!
Lan làm nhân viên văn phòng, cuộc sống bình lặng như bao người. Chiều hôm ấy, cô tan làm muộn, bước vào thang máy chung cư khi đồng hồ đã chỉ gần 9 giờ tối. Trong thang chỉ có một người – ông Tư, hàng xóm tầng trên, già nua, ít nói, thường bị đám trẻ con trêu là “ông lẩm cẩm”.
Cửa thang vừa khép, ông bất ngờ đưa tay ấn nút dừng khẩn cấp. Đèn đỏ lập lòe. Lan hoảng hốt:
– Ông làm gì vậy?
Ông Tư quay sang, đôi mắt đục ngầu nhưng ánh lên vẻ khẩn thiết:
– Đừng về nhà! Cô… cô mau chạy đi!
Lan sững người, tim đập thình thịch.
– Ông nói cái gì? Nhà tôi có chuyện gì sao?
Ông Tư run rẩy, giọng như thì thào:
– Tôi nghe… dưới cửa nhà cô có tiếng lạ. Không phải tiếng người đâu… Cô tin tôi, đừng về.
Lan bật cười gượng. Ông già này chắc lại hoang tưởng. Nhưng nụ cười chưa kịp tắt thì ông Tư ghì lấy tay cô, lực mạnh bất ngờ:
– Nghe tôi đi, mạng cô đang nguy hiểm!
Không khí trong thang máy nghẹt thở. Lan hất tay ông ra, bấm nút mở. Thang máy lắc mạnh rồi tiếp tục chạy. Cửa mở đúng tầng nhà cô. Ông Tư vẫn lắc đầu, miệng lặp đi lặp lại:
– Đừng vào… đừng vào…
Lan bước ra, lòng bực bội. Ông lão này chắc thần kinh có vấn đề. Nhưng khi đứng trước cửa, cô thoáng rùng mình: dưới khe cửa, le lói ánh sáng xanh nhợt nhạt, như có ai đó đang đi lại bên trong. Nhưng rõ ràng, cô sống một mình.
Cô chần chừ. Đúng lúc ấy, cửa nhà đối diện hé ra, bà Dung – hàng xóm tầng trên – ló đầu:
– Lan, về rồi à? Thôi, vô nhà đi kẻo lạnh.
Giọng bà quen thuộc, ánh mắt hiền. Lan thấy yên tâm hơn. Chắc ông Tư chỉ hù dọa. Cô mở khóa.
Cạch! Cửa bật. Bên trong tối om, không hề có ánh sáng xanh nào nữa. Lan bật đèn, mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Cô thở phào, đặt túi xách xuống. Nhưng rồi, khi quay lưng đóng cửa, cô giật mình: đôi giày da lạ nằm ngay kệ, rõ ràng không phải của mình.
Lan toát mồ hôi lạnh. Cô nhớ rõ ràng trước khi đi làm, nhà trống trơn. Giày này của ai?
Bất chợt, từ phòng ngủ vọng ra tiếng kéo ghế “két… két…”. Lan run rẩy cầm điện thoại, định gọi công an. Nhưng khi màn hình sáng, hiện dòng tin nhắn chưa đọc: “Đừng về nhà.” Người gửi: số lạ. Thời gian: 8:57 tối – đúng lúc cô còn đang trong thang máy.
Cánh cửa phòng ngủ mở kẽo kẹt. Một bóng đàn ông lạ, cao lớn, bước ra. Mắt hắn ánh lên vẻ dữ tợn.
– Cuối cùng thì cũng về… – Hắn cười khùng khục.
Lan hét lên, lao ra cửa. Nhưng khóa an toàn đã sập từ lúc nào, không mở được. Hắn tiến lại gần, tay cầm vật nhọn sáng loáng. Lan tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, cửa chính bất ngờ bị đạp tung. Ông Tư cùng hai bảo vệ lao vào. Hắn chưa kịp phản ứng đã bị quật ngã, khống chế.
Lan òa khóc. Thì ra, ngay khi rời thang máy, ông Tư đã gọi bảo vệ, báo rằng ông thấy một bóng đen lẻn vào căn hộ của Lan. Ông Tư vốn là cựu công an đã nghỉ hưu, mắt kém, tai lãng, nhưng linh cảm thì chưa từng sai.
Tên đàn ông bị bắt, hóa ra là kẻ trốn truy nã vì tội cướp. Hắn tình cờ chọn căn hộ của Lan để ẩn náu. Nếu Lan ở lại công ty thêm một chút, có lẽ hắn đã kịp rời đi. Nhưng cô về đúng lúc.
Sau đêm kinh hoàng, Lan đến cảm ơn ông Tư. Người đàn ông già nua, run rẩy ấy bỗng trở thành ân nhân. Nhưng khi Lan nắm tay, ông chỉ lắc đầu:
– Tôi chỉ làm những gì mình phải làm thôi. Cô nhớ nhé, nhiều khi người ta tưởng tôi lẩm cẩm… nhưng cái chết thì chẳng bao giờ nói đùa đâu.
Lan im lặng, nước mắt rơi. Trong thang máy tối hôm ấy, ông đã cứu cả mạng sống của cô bằng hai chữ: “Đừng về.”
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load