Tôi biết, nếu kiện ra tòa, tôi hoàn toàn có lý bởi đã có bản án rõ ràng nhưng làm vậy thì mâu thuẫn lại căng hơn.
Sau ly hôn, con gái ở với tôi. Ngày ra tòa, chồng cũ đồng ý mỗi tháng chu cấp 10 triệu để nuôi con. Tôi không coi đó là ân huệ, bởi đó là trách nhiệm anh ta phải gánh. Con gái lớn dần, chi phí học hành, ăn uống, quần áo đều đắt đỏ, 10 triệu một tháng cũng chỉ vừa đủ chi tiêu. Tôi đi làm văn phòng, lương không cao, nên tháng nào cũng phải tính toán từng đồng.
Từ ngày anh ta lấy vợ mới, việc nhận tiền trợ cấp trở nên khó khăn hơn. Ban đầu, anh ta vẫn chuyển khoản đều đặn, nhưng dần dần bắt đầu trễ hẹn, có khi nửa tháng sau tôi mới nhận được. Tôi nhắn tin nhắc, anh ta trả lời cộc lốc, viện cớ công việc bận rồi bảo tôi thông cảm. Tôi cố nhịn, chỉ nghĩ miễn có tiền để lo cho con là được.
Nhưng không ngờ, vợ mới của anh ta lại xen vào. Một lần tôi nhắn tin đòi tiền, thay vì anh ta trả lời, chính vợ mới là người cầm máy. Cô ta nhắn thẳng: “Chị bớt làm phiền đi, nhà tôi còn bao việc phải lo. Chị đẻ con thì tự mà nuôi, việc gì tháng nào cũng chìa tay xin 10 triệu như con đỉa đói vậy?”. Đọc đến đó, tôi run lên vì tức. Đây là tiền trợ cấp theo phán quyết tòa án, là trách nhiệm của bố đứa bé, sao cô ta lại dám nói như thế?

Ảnh minh họa
Những lần sau, mỗi khi tôi nhắc tiền, thể nào cũng có tin nhắn của vợ mới xen vào. Lời lẽ ngày một nặng nề: nào là “bòn rút”, nào là “lợi dụng con để lấy tiền”, thậm chí có lần cô ta còn bảo nếu không vừa ý thì đi kiện. Tôi vừa ấm ức vừa tủi thân. Tôi nuôi con một mình, chưa từng để con thiếu thốn, chưa từng bắt chồng cũ chu cấp thêm ngoài số tiền đó. Vậy mà giờ lại bị coi thường, bị mắng nhiếc như kẻ đi xin. Có lần cô ta nhắn rằng từ tháng sau sẽ chỉ gửi 5 triệu, nếu tôi không chịu thì tự lo. Tôi muốn gọi cho chồng cũ để nói rõ, nhưng anh ta tránh né, lúc nào cũng bảo: “Em đừng làm ầm lên, ảnh hưởng đến gia đình anh”. Tôi nghe mà thấy chua chát. Gia đình anh thì quan trọng, còn con gái anh thì không sao?
Con gái tôi năm nay 10 tuổi, bắt đầu hiểu chuyện. Có lần bé thấy tôi cau có vì tin nhắn, hỏi dồn: “Mẹ, bố không muốn gửi tiền cho con nữa hả?”. Tôi nghẹn ngào, không biết trả lời thế nào. Tôi sợ con bị tổn thương, sợ con thấy mình như gánh nặng của bố mẹ.
Tôi biết, nếu kiện ra tòa, tôi hoàn toàn có lý bởi đã có bản án rõ ràng nhưng làm vậy thì mâu thuẫn lại căng hơn, con gái cũng sẽ thêm mặc cảm khi thấy bố mẹ đối đầu. Tôi chỉ muốn một cuộc sống yên ổn cho con, nhưng dường như cái quyền lợi nhỏ nhoi ấy cũng khó mà giữ được. Tôi từng nghĩ sẽ không nhận trợ cấp nữa, nhưng như thế con tôi sẽ phải chuyển trường về quê học, tương lai có thể không được bằng như hiện tại đang học trường tốt, được đi học thêm ở các trung tâm năng khiếu… như vậy lại thiệt thòi cho con quá. Nhưng cứ thế này thì tôi cũng bực bội, tôi không biết nên nhẫn nhịn để tiếp tục cho con các quyền lợi hay buông bỏ để yên ổn?
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load