Nhà hàng “Tân Phúc” của vợ chồng tôi mở được hơn mười năm, nằm ngay mặt phố lớn, khách ra vào tấp nập. Nhưng lạ thay, suốt mấy tháng gần đây, việc kinh doanh bỗng lao dốc. Nhân viên xin nghỉ liên tục, khách đặt tiệc hủy giữa chừng, đồ ăn bị chê nhạt, còn bản thân tôi – chủ quán – thì đêm nào cũng mơ thấy một người đàn ông tóc bạc, ngồi ngay cửa, lẩm bẩm:
“Trả lại… chỗ của tôi…”
Tôi thức dậy trong mồ hôi lạnh. Ban đầu nghĩ chỉ là do áp lực, nhưng càng ngày mọi thứ càng kỳ dị.
Trước cửa nhà hàng, có một hòn đá to bằng cái nồi, hình thù lạ lẫm như gương mặt người già. Từ ngày mua lại mặt bằng này, tôi đã định bỏ nó đi, nhưng vợ tôi ngăn:
– Đừng động vào, người ta bảo chủ cũ đặt nó để “trấn trạch”.
Tôi cười khẩy:
– Trấn trạch gì, mê tín! Nó chắn ngay lối ra vào, nhìn chướng mắt lắm.
Chiều hôm đó, khi xe chở hàng tới, tài xế vấp phải hòn đá rồi ngã trẹo chân. Quá bực, tôi lấy búa đập mạnh, hét lên:
– Thứ đá vô tri này, xem còn chặn được ai!
Một tiếng “rắc” vang lên. Hòn đá nứt đôi, giữa lòng nó lộ ra thứ bột trắng xóa như tro. Tôi vội vàng quét dọn, chẳng nghĩ gì thêm.
Nhưng tối đó, mọi chuyện bắt đầu… khác thường.
Khi nhà hàng đóng cửa, hệ thống đèn nhấp nháy liên tục. Một nhân viên bưng khay ra, ngã nhào mà không hiểu vì sao. Trong kho, có tiếng bước chân lê lết dù không ai ở đó.
Vợ tôi sợ hãi, bảo:
– Hay mình kiểm tra camera đi, anh.
Tôi bật màn hình. Và ngay giây đầu tiên, tôi chết lặng.
Trên màn hình, một bóng người già mặc áo nâu cũ ngồi ngay cửa – đúng chỗ hòn đá từng nằm.
Ông ta cúi đầu, hai tay run run nhặt từng mảnh vỡ, miệng mấp máy:
“Đau… đau quá… ai lấy chỗ của ta rồi…”
Vợ tôi òa khóc, còn tôi tê dại. Rõ ràng camera thu hình trong không gian trống, nhưng vẫn hiện lên hình bóng đó – mờ ảo mà thật đến rợn người.
Sáng hôm sau, tôi tìm gặp cụ Tư – người trông coi khu phố, cũng là chủ cũ của ngôi nhà. Nghe chuyện, cụ thở dài:
– Tôi đã dặn bao đời rồi, không ai được động vào hòn đá ấy. Dưới đó chôn tro cốt của ông Hải – người thợ bếp đầu tiên của nhà hàng này.
Tôi há hốc:
– Tro cốt? Sao lại chôn trước cửa?
Cụ Tư kể:
“Hồi ấy, ông Hải gắn bó cả đời với bếp, coi nơi này là nhà. Khi mất, không có thân nhân, chủ cũ thương tình, hỏa táng rồi đặt tro trong hòn đá, coi như cho ông ‘ở lại trông quán’. Từ đó, nhà hàng làm ăn phất lên. Ai phá bỏ, đều gặp chuyện chẳng lành.”
Tôi rụng rời.
Đêm ấy, tôi không dám ngủ. Trong mơ, ông già lại hiện về, giọng nghẹn:
– Tôi chỉ muốn ở lại để nấu ăn cho mọi người… sao lại đập tôi đi?
Tôi bật dậy, tim đập loạn. Ngay hôm sau, tôi nhờ người thu lại tro vụn trong hòn đá, đặt vào bình mới, mang ra nghĩa trang gần đó an táng tử tế, khấn khứa:
– Nếu thật sự có linh hồn, xin ông yên nghỉ. Tôi xin lỗi vì đã xúc phạm.
Từ hôm ấy, mọi chuyện kỳ lạ chấm dứt. Nhà hàng dần đông khách trở lại, nhân viên hòa thuận, tôi ngủ cũng yên.
Một tháng sau, trong lúc dọn tủ cũ, tôi phát hiện một phong bì nát. Bên trong là bức thư viết bằng nét chữ run run:
“Nếu ai đọc được, xin đừng quên tôi. Tôi từng là đầu bếp của quán, đã nấu ở đây hơn 30 năm. Cả đời tôi không có nhà, nên ước được ở lại nơi bếp này, nghe mùi thức ăn, nghe tiếng người. Nếu sau này ai xây mới, xin đừng vứt tro tôi đi, vì đó là nơi duy nhất tôi thuộc về.”
Tôi đọc mà mắt nhòe đi. Hóa ra, người mà tôi cho là “oan hồn” chỉ là một linh hồn cô độc, muốn ở lại nơi mình gắn bó.
Khi nhà hàng kỷ niệm 15 năm hoạt động, tôi làm một tấm bia nhỏ đặt ở góc bếp, khắc dòng chữ:
“Tưởng nhớ đầu bếp quá cố – người đã để lại hương vị và lòng trung thực cho quán.”
Từ đó, mỗi khi nấu món gì mới, tôi đều đặt trước bia một bát nhỏ, coi như mời ông ăn cùng.
Vợ tôi bảo:
– Lạ thật, từ ngày anh làm vậy, món ăn của quán ngon hơn hẳn. Khách ai cũng khen “vị như có hồn.”
Tôi chỉ cười, trong lòng nhẹ nhõm.
Có những bi kịch không đến từ ma quỷ, mà đến từ sự vô tâm của con người – khi ta quên mất rằng, ngay cả những thứ tưởng vô tri cũng từng gắn bó với ký ức, với linh hồn ai đó.
Đập vỡ một hòn đá không đáng sợ, đáng sợ là khi ta đập nát lòng kính trọng dành cho quá khứ.
Và từ đó, tôi luôn dạy nhân viên một điều:
– Đừng coi nhà hàng chỉ là nơi kiếm sống. Với người khác, nó có thể là cả một cuộc đời.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load