“Mẹ Ăn Một Ngày Nửa Chén Cơm, Gói Xôi 10 Nghìn Ăn Ba Bữa Cũng Được, Đừng Đuổi Mẹ Ra Đường”
Từ ngày ông Kỷ mất, căn nhà mặt đường của gia đình bỗng trở thành miếng mồi ngon trong mắt đám con cháu. Nhà nằm ngay mặt phố sầm uất, giá trị tính bằng chục tỷ. Nhưng trong căn nhà ấy, người vợ già – bà Kỷ, 86 tuổi – lại sống lay lắt, bám víu vào những kỷ niệm cả đời chồng vợ tạo dựng.
Ngày còn ông, con cái còn nể nang. Nhưng khi ông vừa nhắm mắt, chúng như hiện nguyên hình. Đứa thì bàn sang tên sổ đỏ, đứa thì xúi bán nhà chia tiền. Đứa khác thậm chí còn hứa hẹn: “Mẹ chuyển về ở với con, con chăm nom. Nhà này bán đi, chúng ta lấy vốn làm ăn, mẹ cũng được hưởng phúc.”
Bà Kỷ chỉ cười hiền:
– “Nhà này là mồ hôi nước mắt của bố mẹ, cũng là nơi thờ phụng tổ tiên. Bán đi, mẹ biết thờ cúng ông bà ở đâu?”
Nhưng những lời bà nói, rơi tõm vào khoảng không. Lũ con đâu còn nghĩ đến đạo hiếu, chúng chỉ thấy những con số.
Rồi một hôm, sau bữa cơm trưa, thằng cả hất chén xuống bàn, nói như quát:
– “Mẹ già rồi, sống được bao lâu nữa. Giữ cái nhà này làm gì? Mẹ ký vào giấy đi, bán chia cho anh em, khỏi lục đục.”
Bà Kỷ lặng người. Mấy chục năm nuôi con, bây giờ chúng đứng trừng mắt đòi đuổi mình khỏi nhà. Giọt nước mắt già nua lăn trên má nhăn nheo.
Hôm đó, chúng họp nhau, mang cả giấy tờ ra ép. Khi bà nhất quyết không ký, đứa con dâu tức tối gào lên:
– “Bà nghĩ bà còn sức ngồi trong cái nhà này à? Bà có còn làm ra đồng nào đâu. Mỗi tháng nuôi bà đã tốn bao nhiêu!”
Nói rồi, chúng giật lấy chăn màn, đồ dùng, lôi bà ra khỏi cửa. Giữa trưa nắng gắt, một cụ già tóc bạc, thân hình gầy gò, run rẩy chống gậy đứng ngoài cổng.
Người đi đường xôn xao:
– “Trời đất, chúng nó đuổi cả mẹ đẻ ra đường kìa!”
Bà Kỷ khóc nấc, quỳ xuống lạy con cháu:
– “Mẹ xin các con… Mẹ ăn một ngày nửa chén cơm thôi. Gói xôi 10 nghìn mẹ chia ra ba bữa cũng được… Các con đừng đuổi mẹ ra đường…”
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng cửa sắt đóng sầm.
Câu chuyện nhanh chóng lan khắp khu phố. Hàng xóm phẫn nộ, người rơi nước mắt. Một bà cụ gần đó sang dìu bà Kỷ, vừa thở dài vừa mắng:
– “Chúng nó bất hiếu thì trời đất không dung. Cụ cứ sang nhà tôi ở tạm, chứ đứng ngoài thế này tội lắm.”
Vài ngày sau, chuyện đến tai chính quyền địa phương. Người ta về tìm hiểu, thấy rõ sự thật phũ phàng: cả đàn con vì miếng đất mà bất chấp tình thân.
Bà Kỷ ngồi trong căn nhà lá hàng xóm cho tá túc, tay run run xoa chiếc nhẫn cưới cũ kỹ. Giọng bà nghẹn lại:
– “Ngày trước, tôi nhịn ăn nhịn mặc, nuôi từng đứa khôn lớn. Giờ chúng coi tôi như gánh nặng. Hóa ra, cha mẹ chỉ có một, mà con cái thì… có khi chẳng đứa nào thật lòng.”
Câu chuyện của bà khiến cả xóm nhức nhối. Người ta bàn tán, phẫn nộ, nhưng cũng lo lắng cho chính mình. Ai rồi cũng sẽ già. Ai rồi cũng mong con cái giữ trọn chữ hiếu. Nhưng giữa thời buổi kim tiền này, liệu còn mấy ai đặt cha mẹ lên trên những mảnh đất, căn nhà, sổ đỏ?
Có lẽ, điều bà Kỷ cần chẳng phải chén cơm, gói xôi. Thứ bà mong là tình thương, là một mái ấm được gọi là “nhà” – nơi tuổi già không bị xua đuổi.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load