Buổi sáng hôm đó, trời vừa hửng nắng, bà dậy sớm hái mấy nải chuối chín trong vườn, buộc lại gọn gàng rồi dúi vào tay thằng con trai:
– Con mang ra chợ bán đi, kiếm thêm chút tiền lo bữa cơm chiều.
Nó mới mười sáu, dáng người gầy gò nhưng hiền lành, ngoan ngoãn. Nó đạp chiếc xe cà tàng, trên giỏ trước treo mấy nải chuối vàng óng.
Chợ chuối vốn đông người, xe cộ qua lại nhộn nhịp. Bà đứng ở đầu ngõ, dõi mắt theo bóng con nhỏ dần. Bà nào ngờ, đó là lần cuối bà thấy con trai lành lặn.
Một tiếng “rầm” chát chúa vang lên. Người trong chợ hốt hoảng la hét:
– Ôi trời ơi! Có người bị xe đâm!
Bà hốt hoảng chạy ra thì thấy con trai nằm sõng soài giữa đường, mấy nải chuối văng tung toé, những trái chuối vàng lăn lóc loang máu đỏ. Chiếc xe tải kia còn chưa kịp phanh, người tài xế mặt cắt không còn giọt máu.
Bà quỳ sụp xuống, ôm lấy thân con run rẩy, nghẹn ngào hét lên trong tuyệt vọng:
– Con ơi! Đi bán có mấy nải chuối thôi, mà giờ ra nông nỗi này sao…?
Tiếng khóc xé lòng át cả sự hỗn loạn của chợ. Người dân xúm lại, kẻ gọi xe cấp cứu, người giữ chặt tài xế. Thằng bé thoi thóp, mắt nhắm mở, đôi môi mấp máy như muốn gọi “Mẹ…”.
Bà vừa run rẩy vừa gào trong đau đớn:
– Trời ơi, có ai cứu con tôi với! Nó còn nhỏ lắm, nó chưa kịp lớn, chưa kịp sống gì hết…
Những tiếng còi xe cứu thương dồn dập vang lên, nhưng với bà Lan, từng giây từng khắc dài như cả thế kỷ. Mấy nải chuối đáng lẽ chỉ mang về vài chục nghìn, giờ lại đổi lấy sinh mạng của một đứa con…
Xe cứu thương lao đến, người ta vội đặt thằng bé lên cáng. Máu vẫn không ngừng rỉ ra từ đầu và ngực, loang đỏ cả tấm vải trắng. Bà níu lấy tay con, vừa chạy theo vừa khóc nấc:
– Con ơi, ráng lên! Mẹ còn ở đây, đừng bỏ mẹ!
Trong phòng cấp cứu, bác sĩ cùng y tá tất bật hô hấp, truyền dịch, điện tim nhấp nháy. Bà Lan đứng ngoài, run rẩy nhìn qua lớp kính, hai tay chắp lại cầu nguyện. Hàng xóm kéo nhau đến, ai cũng xót xa, người thì động viên, người thì lắc đầu lo lắng.
Tiếng bác sĩ vang ra, ngắn gọn mà lạnh lùng:
– Tình trạng nguy kịch, chấn thương sọ não, gãy nhiều xương sườn… chuẩn bị phẫu thuật ngay!
Bà ngã khuỵu, mắt nhòe đi. Bà òa khóc:
– Con ơi, chỉ vì mấy nải chuối, mà giờ… mạng sống con treo trên sợi chỉ mong manh thế này sao?
Bên ngoài bệnh viện, gã tài xế cúi gằm mặt, run rẩy. Người dân phẫn nộ chửi bới, có người xông vào đòi đánh. Nhưng bà nghe hết, chỉ thấy như dao cắt vào tim.
Ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ. Cuối cùng, một bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, lắc đầu buồn bã:
– Chúng tôi đã cố hết sức…
Bà chết lặng, đôi chân như không còn sức đứng. Bà lao vào ôm con trai – nay đã nằm bất động dưới tấm khăn trắng phủ kín. Bà khóc ngất, giọng xé lòng vang vọng khắp hành lang:
– Con ơi… đi bán mấy nải chuối thôi mà… sao lại để mẹ sống trên cõi đời này trong cảnh mất con thế này…
Không ai cầm được nước mắt. Những trái chuối vàng ngày nào, giờ chỉ còn là nỗi ám ảnh cay nghiệt, gắn liền với cái chết oan nghiệt của một đứa trẻ tuổi đời còn quá ngắn ngủi.
Câu chuyện hư cấu
News
Vì ở nhà một mình nên tôi khá lo lắng không biết là ai. Nhìn qua mắt mèo, tôi ng/ỡ ng/àng thấy bố chồng của mình…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Khoảng hai tuần trước, chồng đi công tác xa nhà. Tối hôm đó nửa đêm trời mưa gió, tôi bất ngờ nghe tiếng gọi cửa, tôi ra mở thì…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông đang gọi tên tôi….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Nhà tôi và anh hàng xóm này khá thân quen với nhau, cũng thường xuyên nói chuyện vì thế tôi yên tâm mở cửa cho anh ấy….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Vì sợ vợ có tiền ra ngoài tìm đàn ông, mỗi tháng tôi chỉ gửi cho cô ấy 8 triệu chi tiêu. Nếu vợ cần thêm thì phải nói tôi biết dùng tiền để làm gì…
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Sau đó tôi nghe bạn bè nói cứ để vợ ở nhà một mình thì có ngày bị c/ắ/m s/ừ/ng lúc nào không hay. Tôi nhìn vợ vẫn còn trẻ mà trong lòng không yên…..
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
End of content
No more pages to load