Làng Đồng Hạ, huyện Phú Thạch vốn yên bình, nhưng tháng 7 năm ấy trở thành nỗi ám ảnh của cả vùng.
Năm đó mưa bão lớn, nước từ thượng nguồn tràn về, cuốn phăng bờ nghĩa trang nằm sau gò đình. Đêm mưa trắng trời, dân làng chạy đèn pin ra soi thì mái che mộ của cụ Cả Đoài – người được xem là vị tiên tổ khai canh của làng – bị sạt mất một góc, đất trôi hết, chiếc tiểu sành lộ ra rồi bị nước cuốn theo.
Ai cũng xót.
Đến lúc nước rút, người ta ngạc nhiên khi chỉ duy nhất cái hũ tro nhỏ đặt trên nền đất vẫn còn nguyên, ngay vị trí đầu mộ, không xê dịch một phân.
Bà con cả làng đưa nhau thì thầm:
“Cụ linh thiêng thật…”
Sáng hôm sau, trưởng tộc họ Đoài lập bàn tạm, thỉnh thầy pháp Lâm – người tu tại vùng núi Tiên Nham – đến xem.
Thầy pháp nhìn hũ tro rồi tái mét
Vừa đặt chân đến, thầy Lâm không khấn vái như thường lệ, mà cúi nhìn hũ tro rất lâu. Mắt ông dần trợn lên.
Bỗng thầy đập gậy xuống sân, quát lớn:
“Có người động mộ cụ không trong sạch! Vong cụ còn chưa yên – sẽ phải dẫn thêm ba người nữa đi theo!”
Cả họ Đoài chết lặng.
Thầy Lâm nói tiếp, giọng lạnh:
“Ngay trong một tháng. Nếu không kịp hóa giải… người trong họ khó tránh.”
Trưởng tộc run giọng:
“Thầy… phải làm thế nào?”
Thầy Lâm chỉ tay vào hũ tro:
“Trong đó không chỉ có tro của cụ. Có thứ khác lẫn vào.”
Cả họ tái mặt.
Nhưng chưa kịp hỏi thêm, thầy bảo phải lập đàn giải hạn ba ngày sau mới xem tiếp được vì quẻ hôm ấy xấu, không thể xem sâu.
Họ Đoài ai nấy lo ngay ngáy, thầm nghĩ chắc lời thầy dọa cho nghiêm.
Nào ngờ…
Một tuần sau, người thứ nhất ra đi
Anh Đoài Vinh, cháu trưởng – người có trách nhiệm trông coi mộ mả – đang khỏe mạnh, đêm đó bỗng ngã quỵ ngay trên sân đình, miệng gọi:
“Cụ Đoài… đừng kéo con…”
Sáng ra đưa vào bệnh viện thì tắt thở trước khi làm hồ sơ. Không ai tìm ra bệnh.
Cả họ bắt đầu hoảng thật.
Rồi người thứ hai
Bà Đoài Mận, anh họ của Vinh, người ngày mưa bão xách cuốc đào quanh mộ, nói bóng gió:
“Tổ tiên chết lâu rồi, chôn đâu chẳng được, để quách đi.”
Ba ngày sau, bà sốt cao, mê sảng, vừa nằm xuống giường đã gục luôn. Bác sĩ nói suy tim cấp, nhưng ai nghe cũng sởn da gà.
Hai cái tang trong 10 ngày, đúng lời thầy pháp!
Không ai còn dám lên nghĩa địa, người trong họ hễ đêm xuống đều đóng kín cửa.
Thầy pháp trở lại – hé mở bí mật
Đúng hẹn đàn giải hạn, thầy Lâm mở nắp hũ tro, đảo nhẹ đũa gỗ bên trong, bỗng một mảnh vải bị cháy dở lộ ra – không phải tro thuần.
Ông gằn giọng:
“Trong hũ… có khăn tang của người sống bỏ vào. Ý đồ là cướp phúc của tổ!”
Cả họ rúng động.
Thầy bảo:
“Người bỏ thứ này muốn cụ mất hiệu lực giữ đất, tài lộc. Nhưng cụ quá mạnh – nên kẻ làm ra không đủ sức chống lại. Tai ương sẽ truyền cho dòng họ trước.”
Trưởng tộc hỏi ngay:
“Vậy người thứ ba… là ai?”
Thầy không nói – chỉ thở dài:
“Nghiệp phải đến đúng người.”
Người thứ ba lộ diện – twist
Đêm đó, mọi người trong họ chưa ngủ, ngồi canh từng người như đếm giờ.
Đúng 1 giờ 47 phút, tiếng kêu thất thanh vang lên từ nhà bác Đoài Hệ, phó trưởng họ – người giữ chìa khóa mộ và cũng là người cuối cùng có mặt khi sửa sang mộ cụ trong ngày mưa bão.
Bác Hệ đột nhiên co giật, sùi bọt mép, miệng ú ớ:
“Con… con… chỉ muốn đổi vị trí huyệt để lấy đất xây xưởng… con xin cụ… tha…”
Nói chưa hết câu đã tắt thở.
Cả họ bàng hoàng.
Hóa ra người thứ ba chính là kẻ gây chuyện.
Sau đó, bà vợ bác Hệ khai:
“Hôm mưa, ông ấy nói chỗ mộ cụ chiếm đúng mảnh đất phong thủy ‘tọa thủy hướng sơn’, nếu san đi thì xây xưởng đắc lộc. Ông ấy cắt khăn tang, đốt nhỏ rồi bỏ vào tro cụ… để ‘đổi khí’.”
Cả họ lạnh toát.
Sau lễ giải – chuyện chưa kết thúc
Thầy Lâm làm lễ suốt đêm, lấp lại hũ tro đúng vị trí ban đầu, lập lại bát hương tổ.
Sáng hôm sau, thầy chỉ nói một câu:
“Cụ không trách con cháu thiếu lễ… chỉ trách lòng người tham quá.”
Từ đó, nghĩa trang làng Đồng Hạ không ai dám động móng, dù một tấc đất cũng không.
Và lời đồn vẫn truyền đến bây giờ:
Mộ bị nước cuốn – nhưng công lý của tổ tiên không bao giờ trôi đi.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load