Hai ngày sau vụ tai nạn, căn nhà nhỏ ở xã Phú Xuyên (Hà Nội) vẫn chìm trong tang thương. Tiếng khóc xé lòng vang ra từ khoảng sân hẹp khiến bất cứ ai ngang qua cũng lặng người. Cách đây chưa lâu, nơi này còn rộn ràng tiếng cười của em N.Đ.H.A – nữ sinh 16 tuổi vừa thi đỗ vào cấp 3, mang trong mình bao khát vọng và niềm tin cho tương lai. Niềm vui còn vẹn nguyên thì tai họa ập đến, để lại khoảng trống không gì bù đắp trong lòng gia đình và người thân.
Chiều muộn ngày 15/9, theo lời chỉ dẫn của bà con, chúng tôi tìm đến nhà nữ sinh xấu số. Trong không gian tang tóc, ai nấy lặng lẽ, ánh mắt nặng trĩu buồn đau. Cả thôn vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự ra đi quá đỗi đột ngột của H.A – cô bé hiền lành, ít khi đi đâu xa, quanh năm chỉ ở nhà phụ giúp bố mẹ. Hằng ngày, em luôn sống tiết kiệm, không đòi hỏi điều gì.

Căn nhà mới xây dựng của nữ sinh xấu số bao trùm tang thương
Gia cảnh gia đình em vốn chẳng dư dả. Anh Tuấn – bố H.A là lao động chính, ngày ngày làm thuê ở xưởng mộc. Có việc thì đi từ sáng sớm đến khuya, tay cưa tay đục; hết việc lại thấp thỏm lo mai lấy gì nuôi vợ con. Mẹ em làm nghề khảm trai, thu nhập bấp bênh, phụ thuộc vào từng đơn hàng. Cả hai vợ chồng gắng gượng xoay xở, nhưng cái nghèo vẫn đeo bám, nặng trĩu trên vai.
Suốt nhiều năm, họ vẫn phải sinh hoạt trong căn nhà cũ chật hẹp, xuống cấp, mùa mưa dột tứ bề. Thương con, anh chị chắt chiu vay mượn khắp nơi, dựng thêm ngôi nhà mới mong con cái có chỗ ở khang trang. Nhưng ngôi nhà ấy mới chỉ xong phần thô, cửa sổ chưa lắp, tường chưa quét sơn, nhiều góc còn trống trơn. Gia đình chuyển về ở chưa được bao lâu thì nỗi đau bất ngờ ập đến. Ước mơ về một mái ấm mới chưa thành hình, căn nhà sáng đèn chưa được bao lâu đã thành nơi quặn thắt tiếng khóc của cha mẹ mất con.

Trước đó cả gia đình H.A sống trong căn nhà cũ kĩ, lụp xụp xuống cấp nghiêm trọng

Thế nhưng căn nhà mới chưa hoàn thiện được bao lâu thì nữ sinh đã ra đi sau một vụ tai nạn giao thông


Căn nhà mới sáng đèn chưa được bao lâu đã thành nơi quặn thắt tiếng khóc của cha mẹ mất con.
Ngồi giữa căn nhà tang thương, mẹ H.A. giọng run rẩy nhớ về khoảnh khắc hạnh phúc cách đây chưa lâu: “Ngày biết tin con đỗ liền hai trường cấp 3, cả nhà đều vui mừng. Con chọn Tân Dân – ngôi trường nó hằng mơ ước. Lúc ấy gương mặt nó rạng rỡ lắm, cứ cười mãi. Tôi chỉ biết ôm con vào lòng, mừng rơi nước mắt. Cả gia đình tin rằng một cánh cửa tương lai đang mở ra…”.
Ngồi bần thần bên chiếc bàn trà cũ kĩ, bố nữ sinh H.A cho biết, “Hôm xảy ra vụ tai nạn là chưa đến giờ đi học, nhưng hôm đó ở đây mất điện, nhà nóng quá nên có thể cháu đi đến nhà bạn bè ở đâu đấy sớm hơn thường ngày.

Anh Tuấn – bố H.A chẳng thể ngờ buổi đi học sớm hơn thường ngày ấy lại là ngày con gái chẳng về nữa
Khi nhận tin dữ và vào bệnh viện thì tôi thấy người ta đang kích tim cho cháu. Nhưng con tôi không qua khỏi. Kết luận của bên pháp y cho biết con tôi bị mất máu, vỡ hết xương chậu, ổ bụng tổn thương… Khi tôi có mặt tại bệnh viện thì con gái tôi vẫn còn thở, nhưng con không còn sự sống… Không thể qua khỏi”.
Còn về vụ tai nạn, cha nữ sinh cho biết do không chứng kiến trực tiếp nên không biết, chỉ theo dõi một số video mà người dân đã chia sẻ lên mạng. “Cháu mới đi làm thêm được mấy hôm nhưng vào năm học rồi nên tôi khuyên cháu nghỉ. Cháu mới nghỉ được một hôm vì bố mẹ khuyên tập trung vào việc học với đi lại buổi tối nguy hiểm”, cha nữ sinh chia sẻ.

Người cha bần thần ngồi bên bàn trà mỗi khi ai đó hỏi về cô con gái xấu số

Ngồi lặng trong căn nhà tang thương, nỗi đau vẫn còn vẹn nguyên trong ánh mắt cha mẹ H.A.
Bố nữ sinh xấu số cho biết, con gái đã mất nên vụ việc sẽ chờ cơ quan chức năng điều tra kết luận, mong có một bản án thích đáng để đòi lại công bằng cho cháu H.A.
Ngồi lặng trong căn nhà tang thương, nỗi đau vẫn còn vẹn nguyên trong ánh mắt cha mẹ H.A. Họ hàng, làng xóm đều bàng hoàng, tiếc thương cho một cô bé hiền lành, tràn đầy ước mơ. Trước mất mát quá lớn, mọi người vẫn chờ đợi cơ quan chức năng làm rõ vụ việc, mong H.A được đòi lại công bằng.
Cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đã tạm giữ hình sự Đinh Văn Long (sinh năm 1974, trú tại xã An Bình, tỉnh Phú Thọ).
Long bị tạm giữ để điều tra về hành vi giết người.
Trước đó khoảng 9h20 ngày 13-9, người này lái xe bồn chở bê tông. Khi tới gầm cầu chui Vạn Điểm (thuộc thôn Lam Sơn, xã Phú Xuyên, Hà Nội) thì gây tai nạn với xe máy điện.
Vụ tai nạn khiến một nữ sinh 15 tuổi đi xe máy điện bị thương, được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai. Nạn nhân tử vong sau đó.
Trong lời khai ban đầu với cơ quan công an, Long thừa nhận cố lái ô tô kéo lê nạn nhân trên đường (sau khi va chạm), mục đích để cho nạn nhân thiệt mạng và Long đi tù sẽ không phải lo đền bù tiền cho nạn nhân. Lời khai này gây phẫn nộ trong dư luận về sự vô cảm của tài xế.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load