Năm 1999, trong một ca sinh tại bệnh viện phụ sản lớn, một người phụ nữ sau bao tháng ngày mong ngóng đã hạ sinh một cặp song sinh – hai bé gái đỏ hỏn, yếu ớt nhưng khỏe mạnh. Gia đình vui mừng khôn xiết, người chồng ôm vợ, ánh mắt chan chứa hạnh phúc.
Thế nhưng, niềm vui ấy chỉ kéo dài được chưa đến một ngày. Sáng hôm sau, khi người mẹ tỉnh dậy sau cơn mệt, chị òa khóc vì không thấy hai con đâu. Ban đầu y tá trực trấn an “đưa đi kiểm tra sức khỏe”, nhưng chờ mãi, chờ mãi… vẫn không thấy mang con trả lại. Đến lúc vợ chồng gào khóc đòi con, bệnh viện bắt đầu lúng túng.
Họ báo công an. Vụ việc gây xôn xao cả thành phố lúc bấy giờ. Cảnh sát mở rộng điều tra, nhưng bệnh viện khẳng định không hề có chuyện trẻ sơ sinh mất tích, hồ sơ lưu trữ “không tồn tại ca sinh đôi nào”. Mọi dấu vết bị xóa sạch. Gia đình bất lực, chạy vạy khắp nơi, ròng rã hàng tháng trời mà không tìm được chút manh mối nào.
Từ cú sốc đó, người vợ rơi vào trầm cảm. Người chồng cũng bế tắc, đổ lỗi cho vợ vì “không giữ được con”. Họ mong một phép màu – sinh thêm một đứa trẻ để bù đắp – nhưng suốt nhiều năm sau, người vợ không thể có thêm con. Mâu thuẫn gia đình chồng chất, cuối cùng dẫn đến ly hôn. Người đàn ông bỏ đi, người phụ nữ ôm nỗi đau mất con, sống lặng lẽ đến già.
26 năm trôi qua. Vụ mất tích tưởng chừng vĩnh viễn bị chôn vùi trong im lặng.
Cho đến một ngày, trong một phòng hồi sức của bệnh viện cũ, một y tá già – giờ đã ngoài bảy mươi, bệnh nặng, không còn sống được bao lâu – đột nhiên gọi bác sĩ và công an đến. Giọng bà run run, nước mắt giàn giụa:
– Tôi… tôi phải thú nhận. Hai đứa bé mất tích năm 1999… chính tôi là người đã đem chúng đi.
Căn phòng lặng đi như chết đứng. Những người có mặt không dám tin vào tai mình.
Bà kể: năm đó, bà phải “bố trí” hai đứa trẻ cho một gia đình giàu có đang tuyệt vọng vì hiếm muộn. Bà đã yếu lòng, vừa vì sợ mất việc, vừa vì số tiền họ đưa ra đủ để cứu gia đình bà khỏi cảnh khốn cùng. Nhưng khi bế hai đứa bé đi, lương tâm bà như bị xé nát. Bao năm qua, bà sống trong ám ảnh, đêm nào cũng mơ thấy hai đứa trẻ khóc gọi mẹ.
– Tôi đã giữ bí mật suốt 26 năm… nhưng giờ không chịu nổi nữa. Tôi sợ mang tội xuống mồ. – bà nấc nghẹn.
Tin tức vừa lan ra, gia đình năm xưa – giờ mỗi người một ngả, vợ chồng đã không còn chung sống – bật khóc nức nở. Người phụ nữ lặng lẽ cầm bức ảnh siêu âm cũ kỹ, thì thầm:
– Hóa ra… chúng vẫn còn sống…
Nhưng kịch tính hơn cả: y tá chỉ biết một phần sự thật. Bà không rõ hiện giờ hai đứa bé đang ở đâu, lớn lên thế nào. Một được bà trao cho gia đình giàu có, còn một đứa – bà thừa nhận – đã được người khác “nhận nuôi” bí mật theo một giao dịch bà chưa bao giờ dám nhắc đến.
Vụ án năm 1999 chính thức được mở lại. Hàng loạt câu hỏi vang lên: Hai đứa trẻ giờ đang ở đâu? Liệu chúng có biết mình là chị em sinh đôi, và sự thật khủng khiếp nào đang chờ được phơi bày?
Câu chuyện mang tính hư cấu, giải trí
News
Vì ở nhà một mình nên tôi khá lo lắng không biết là ai. Nhìn qua mắt mèo, tôi ng/ỡ ng/àng thấy bố chồng của mình…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Khoảng hai tuần trước, chồng đi công tác xa nhà. Tối hôm đó nửa đêm trời mưa gió, tôi bất ngờ nghe tiếng gọi cửa, tôi ra mở thì…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông đang gọi tên tôi….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Nhà tôi và anh hàng xóm này khá thân quen với nhau, cũng thường xuyên nói chuyện vì thế tôi yên tâm mở cửa cho anh ấy….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Vì sợ vợ có tiền ra ngoài tìm đàn ông, mỗi tháng tôi chỉ gửi cho cô ấy 8 triệu chi tiêu. Nếu vợ cần thêm thì phải nói tôi biết dùng tiền để làm gì…
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Sau đó tôi nghe bạn bè nói cứ để vợ ở nhà một mình thì có ngày bị c/ắ/m s/ừ/ng lúc nào không hay. Tôi nhìn vợ vẫn còn trẻ mà trong lòng không yên…..
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
End of content
No more pages to load