Cả khu chợ ai cũng biết Dung là con dâu của bà Phượng – vợ giảng viên đại học tiếng tăm, còn Dung thì chỉ là cô bán tôm cá ngoài chợ đầu mối.
Ngày cưới, bà Phượng đã không ưng, bảo “giảng viên mà cưới dân chợ búa, nói ra thiên hạ cười chết”.
Nhưng vì Hùng – con trai bà – nhất quyết lấy, bà đành cắn răng chịu.
Từ ngày Dung về làm dâu, bà Phượng đối xử chẳng khác gì người giúp việc.
Bữa cơm bà ăn riêng, chén bát Dung dùng bà cũng bắt rửa riêng.
Lâu dần, Dung quen, chỉ im lặng chịu đựng. Ai hỏi, cô chỉ cười nhạt:
– Mẹ chồng tôi kỹ tính, chứ tôi không sao.
Cho đến một ngày, Dung đi ngang qua phòng bà Phượng, nghe thấy giọng bà vọng ra, nhỏ nhưng rõ từng chữ:
– Con phải lấy người xứng với con. Con dâu này mẹ chịu đủ rồi. Mẹ sẽ tìm cho con một cô vợ khác – có học, có địa vị, để mẹ còn ngẩng mặt với đời.
Dung chết lặng sau cánh cửa.
Cô về phòng, nằm im suốt đêm. Hôm sau vẫn cười nói như không, vẫn nấu ăn, giặt giũ, thậm chí còn mua quà biếu mẹ chồng.
Cả nhà tưởng cô đã nguôi ngoai.
Chỉ có Dung biết, từ hôm đó, trong lòng cô đã nhen lên ngọn lửa khác.
Vài tháng sau, bà Phượng thật sự mai mối được cho Hùng một cô gái “có học”, từng du học về, nhà lại khá giả. Bà ra sức vun vào, còn Dung thì cười:
– Mẹ cứ làm, con ủng hộ.
– Thật à? – bà Phượng ngạc nhiên.
– Dạ, con mừng cho anh ấy, nếu anh có người hợp hơn.
Đám cưới được tổ chức rình rang. Dung vẫn đứng ngoài, giúp chuẩn bị, nấu nướng, dọn dẹp, chẳng ai ngờ cô lại bình thản đến thế.
Đêm tân hôn, khi Hùng dắt “vợ hai” vào phòng mới, Dung đứng chờ sẵn ở đó, tay cầm một tập giấy tờ.
– Hai người định vào phòng này à? – cô cười nhẹ – Tiếc quá, căn nhà này là đứng tên tôi.
Bà Phượng sững sờ.
Dung rút ra cuốn sổ hồng, công chứng rõ ràng, kèm tờ đơn ly hôn đã ký sẵn.
– Tôi đã ký rồi. Anh muốn cưới ai thì cưới. Nhưng anh và mẹ phải dọn ra khỏi nhà ngay. Tôi mua lại căn nhà này từ tiền bán hàng suốt 8 năm, và giấy tờ đã sang tên tôi từ tháng trước.
Hùng tái mặt, bà Phượng ngồi phịch xuống ghế, không nói nên lời.
Còn Dung – người đàn bà từng bị coi thường vì “bán tôm cá” – chỉ khẽ mỉm cười, xách vali bước ra ngoài giữa ánh mắt sững sờ của cả nhà.
Đêm hôm đó, khu chợ đèn vẫn sáng, tiếng dao thớt, tiếng cười nói rộn ràng.
Người ta thấy Dung ngồi giữa sạp hàng quen, bình thản gỡ từng con tôm, như thể chẳng có gì vừa xảy ra.
Chỉ có một điều thay đổi – lần đầu tiên, bà Phượng hiểu thế nào là “người phụ nữ tưởng hiền nhưng không hề yếu”.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load