Nhà ông Phước ở vùng ven thị xã có hai đứa con — anh trai tên Lâm, em gái nuôi tên Vy.
Vy được ông bà nhận về từ năm tám tuổi, mồ côi, ngoan ngoãn, lễ phép.
Từ nhỏ, Lâm và Vy lớn lên bên nhau, cãi nhau chí chóe như anh em ruột, ai cũng nghĩ sau này Lâm sẽ cưới cô nào khác, Vy sẽ lấy người xa quê.
Nhưng rồi năm Vy tròn 22, Lâm đột nhiên tuyên bố trước cả nhà:
“Con muốn cưới Vy. Con yêu cô ấy thật lòng.”
Cả bàn ăn lặng ngắt.
Bà Phước buông đũa, mặt tái đi:
“Hai đứa là anh em!”
“Không cùng máu mủ, mẹ à,” Lâm đáp, giọng chắc nịch.
Dù trái lương tâm, nhưng vì pháp luật không cấm, bố mẹ cuối cùng đành gượng gạo chấp nhận.
Họ nói nhỏ với nhau:
“Thôi thì miễn tụi nó hạnh phúc, miễn không ai chê cười…”
Đám cưới tổ chức giản dị trong xóm.
Hai đứa thuê trọ sống riêng, tưởng đâu cuộc sống bắt đầu êm đềm.
Ba tháng sau, Vy mang thai.
Lâm vui mừng, khoe khắp xóm rằng sắp được làm bố.
Nhưng rồi một buổi chiều, hai đứa dắt nhau về, mặt cắt không còn giọt máu, tay run run cầm tờ kết quả xét nghiệm thai nhi.
Ông Phước hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Con Vy có chuyện gì à?”
Vy bật khóc, Lâm im lặng đưa tờ giấy ra.
Trên phần thông tin “Mẹ – Cha sinh học”, bác sĩ ghi chú nhỏ:
“Kết quả ADN cho thấy người cha và người mẹ có quan hệ huyết thống bậc một – cha con.”
Cả nhà chết lặng.
Ông Phước ngã xuống ghế, mặt tái như tro.
Mấy giây sau, bà Phước lắp bắp:
“Không… không thể nào… Con Vy là con nuôi mà…”
Lâm run rẩy, rút trong túi ra một tờ giấy cũ kỹ — giấy nhận nuôi năm xưa.
Góc phải tờ giấy, dòng chữ mờ nhòe, ai đó đã gạch bỏ họ của đứa bé rồi viết chèn lên bằng nét chữ khác.
Người ký tên nhận con khi ấy… chính là ông Phước, nhưng tên người giao con — lại trùng với người phụ nữ từng là người yêu cũ của ông trước khi cưới bà.
Bà Phước đứng không vững.
Vy quỳ sụp xuống khóc, còn Lâm chỉ lẩm bẩm một câu khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng:
“Thì ra… em không phải em gái nuôi… mà là em gái ruột của con thật.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load