Bà Tư Liên, 68 tuổi, goá chồng đã gần chục năm, sống nhờ quán nước đầu ngõ. Thấy người ta khoe góp vốn buôn đất lời gấp ba, bà cả tin cắm sổ đỏ vay nóng 300 triệu, nào ngờ bị lừa sạch. Chủ nợ đến đòi, dọa siết nhà, bà hốt hoảng gọi cho ba cô con gái.
– “Mẹ trót dại rồi, giúp mẹ với… người ta đến dọa đập nhà mất!”
Nhưng đầu dây bên kia, chỉ nghe giọng lạnh băng:
– “Mẹ tự gây thì mẹ tự lo. Nhà con còn con nhỏ, không kham nổi.”
– “Con cũng đang trả nợ ngân hàng, mẹ thông cảm.”
– “Ba trăm triệu đâu phải ít, mẹ làm thế ai cứu nổi.”
Nghe đến đó, bà Tư như chết lặng. Nước mắt rơi lã chã, bà nghẹn ngào chửi trong tức tưởi:
– “Đúng là ba con vịt giời, nuôi khôn nuôi lớn, giờ mẹ sa cơ lại quay lưng!”
Cả đêm hôm ấy, bà không ngủ. Bên ngoài, gió rít qua mái tôn, trong lòng bà chỉ thấy trống rỗng và tủi nhục.
Sáng hôm sau, bà đang lúi húi dọn hàng thì thấy ba cô con gái cùng lúc bước vào ngõ. Theo sau họ là ba gã đàn ông xăm trổ kín tay, nhìn qua ai cũng tưởng dân xã hội đen. Cả xóm xì xào:
– “Thôi chết, lại mượn đầu gấu đòi nợ đây mà…”
Bà Tư sợ đến mức tay run bần bật, rụng rời hỏi:
– “Mấy đứa làm gì thế? Không lẽ… định dọa mẹ à?”
Cô con gái cả nhìn mẹ, mắt đỏ hoe:
– “Bọn con xin lỗi. Tụi con nói thế để thử lòng mẹ, nào ngờ mẹ thức trắng đêm. Đây là ba người bạn của tụi con — họ làm ở công ty luật, chuyên xử lý nợ xấu. Họ sẽ giúp mẹ thương lượng, cắt lãi, đòi lại hồ sơ vay.”
Bà Tư chết lặng, đứng không vững. Một người đàn ông xăm trổ khẽ cười:
– “Bọn cháu không phải xã hội đen đâu bác ạ, chỉ đen vì nghề thôi. Giờ việc của bác để bọn cháu lo.”
Hơn một tháng sau, nhờ can thiệp pháp lý, bà được xóa nợ phần lớn, giữ lại được nhà. Hôm cắm bình hoa lên bàn thờ chồng, bà khóc nấc:
– “Tôi trách oan con gái tôi rồi ông ạ… tụi nó không vô tâm, chỉ là muốn dạy tôi một bài học về lòng tin thôi…”
Từ hôm ấy, mỗi chiều cả ba cô con gái đều ghé về quán nước của mẹ. Người ta lại nghe tiếng cười rộn ràng nơi góc ngõ, nơi người đàn bà già dại dột năm nào đã tìm lại được ba đứa con — và cả niềm tin tưởng tưởng như đã mất.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load