Ở làng Đông Hòa, vợ chồng ông Quân và bà Lựu sống cả đời tiết kiệm.
Căn nhà mái ngói rêu phong, góc sân lúc nào cũng có mấy chậu hoa mười giờ nở bung giữa nắng.
Hai ông bà không giàu, nhưng cũng chẳng nghèo — cả đời làm lụng dành được 2 tỷ tiền tiết kiệm để dưỡng già.
Ông Quân vốn nghĩ, tuổi xế chiều rồi, chia bớt cho các con đỡ phải nghĩ ngợi.
Ông họp cả nhà, nói nhẹ như không:
“Bố mẹ tính rồi. Có 2 tỷ, chia cho 3 đứa con mỗi đứa 600 triệu, bố mẹ giữ lại 200 triệu phòng ốm đau.”
Tưởng nói thế là yên chuyện.
Ai ngờ, cuộc chiến bắt đầu.
Thằng cả – anh Hùng, giáo viên, đứng dậy phản đối đầu tiên:
“Con cả, lo giỗ chạp, hương khói, sao lại chia bằng nhau được? Phải hơn chứ!”
Thằng thứ hai – anh Hải, chạy xe công nghệ, đập bàn:
“Anh sướng nhất nhà, con cái học hành, nhà cửa đàng hoàng, giờ còn đòi hơn nữa à?”
Thằng út – anh Dũng, mới mất việc, cúi đầu nhưng giọng cứng:
“Bố mẹ thương ai thì cho người đó. Con chẳng cần tiền, chỉ cần công bằng.”
Căn nhà nhỏ biến thành chợ cãi vã.
Bà Lựu ngồi run run, nước mắt rơi lúc nào chẳng hay.
Ông Quân nhìn quanh, lắc đầu:
“Các anh em ruột mà ăn nói như kẻ thù. Đúng là bạc như vôi!”
Ba đứa con bỏ về, mặt hầm hầm, ai cũng ấm ức.
Đêm đó, ông Quân và bà Lựu thức trắng.
Sáng hôm sau, hai người lặng lẽ lên ngân hàng.
Một tuần sau, ông gọi cả ba về, giọng bình tĩnh lạ thường:
“Tiền bố mẹ chia xong rồi. Giờ đọc cho mà nghe.”
Ông mở cuốn sổ tiết kiệm mới, đặt trước mặt ba con trai.
Phần người nào cũng ghi bằng chữ rõ ràng:
“Người thụ hưởng: Viện dưỡng lão Hạnh Phúc.”
Ba anh em nhìn nhau sững sờ.
Ông Quân nói tiếp, giọng nặng như đá:
“Bố mẹ chia đều rồi đấy. 2 tỷ gửi vào viện dưỡng lão.
Sau này ai thương thì về thăm, ai bận thì khỏi.
Còn hương khói, đất cát — để ông bà tự lo.”
Không ai nói thêm được lời nào.
Cả ba cúi đầu, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc lạnh lẽo.
Chiều hôm ấy, ông bà Quân dắt nhau ra hiên, ngồi ngắm nắng vàng rơi xuống sân.
Bà Lựu thở dài, nói nhỏ:
“Tiền giữ được, nhưng tình người… mất rồi, ông ạ.”
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load