Xóm Trung, huyện Yên Phúc, tỉnh Hòa Nam.
Ông Phúc, 58 tuổi, là người cẩn thận, tính toán nhưng lại rất thật thà. Năm xưa, khi gả con gái út là Thảo, vàng chỉ có 80 nghìn một chỉ. Cả họ mừng cho cô, người ít một chỉ, người nhiều hai, tính ra được gần 10 cây vàng.
Thời đó, số tiền ấy lớn lắm. Ông vẫn nhớ cảm giác rưng rưng khi xếp từng phong bì vào khay, miệng cảm ơn lia lịa.
Giờ đã hơn hai mươi năm. Con cái của họ hàng lần lượt tới tuổi dựng vợ gả chồng. Nhưng giá vàng thì tăng vùn vụt — hơn 16 triệu một chỉ.
Ngồi cộng lại, ông Phúc nhẩm mà thở dài:
“Nếu tính theo vàng bây giờ, tôi mừng lại cho mỗi đám chắc toi nửa cái nhà mất.”
Bà Hiền, vợ ông, chỉ cười:
“Thì mừng theo thời thôi, có ai ép đâu.”
Nhưng ông Phúc vốn không chịu “thiệt lý”. Thế là ông làm bảng tính rõ ràng: số vàng mừng năm xưa quy ra tiền, cộng thêm lãi suất ngân hàng suốt 20 năm, ra con số cụ thể từng nhà.
Đám cưới con anh cả nhà bác Tư hôm ấy, ông Phúc ăn mặc chỉnh tề, đến bàn mừng, rút phong bì đưa tận tay cô dâu chú rể rồi nói rành rọt:
“Ngày xưa bác mừng bố mẹ các con 1 chỉ vàng, nay vàng tăng gấp đôi, bác quy ra tiền, tính cả lãi ngân hàng 20 năm. Đây là 6 triệu 800 nghìn, đúng bằng lãi suất trung bình 7%/năm.”
Cả bàn tròn ngây ra. Có người phì cười, có người đỏ mặt.
Người ta xì xào:
“Chắc ông Phúc tính cả hơi thở theo giá vàng luôn quá!”
Tối về, ông tự hào lắm. Ông nghĩ mình làm đúng, vừa công bằng, vừa sòng phẳng.
Thế nhưng nửa đêm, điện thoại ông rung liên tục.
Một tin nhắn gửi đến từ số lạ, nội dung ngắn gọn:
“Bác Phúc, vàng mừng đám cưới con bác năm xưa không chỉ 10 cây đâu… Có người bỏ thêm 5 cây, nhờ tôi giữ hộ, nói đợi lúc cần thì đưa lại cho bác. Mời bác mai ra nghĩa trang cũ mà nhận.”
Ông Phúc chết lặng.
Người ký tên dưới tin nhắn — Lý, bạn thân nhất của ông, đã mất cách đây 3 năm.
Sáng hôm sau, khi người ta thấy ông Phúc đến nghĩa trang, tay run run cầm theo cái cuốc, trời đổ mưa rào giữa buổi nắng.
Đến trưa, ông không về.
Chỉ có người trông nghĩa trang kể lại rằng ông ngồi dưới tán cây bạch đàn, đào được một chiếc hộp sắt, mở ra toàn là vàng lá cũ sậm màu — đúng 5 cây vàng khắc năm 2003.
Còn chiếc điện thoại ông dùng để nhận tin nhắn đêm qua… đã bị ngắt sóng từ 2 năm trước.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load