Vợ tôi mất được hai năm.
Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.
Tôi tin.
Vì tôi cần phải tin.
Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ.
Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.
Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại.
Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước.
Tôi chết lặng.
Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp.
Người giúp việc bắt máy.
Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy.
“Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi.
Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.”
Tôi nín thở.
“Ba nó hiền lắm. Đi suốt.
Vợ chết rồi, có biết gì đâu.”
Tay tôi siết chặt.
“Con bé khóc à?
Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.”
Bà ta cười khẩy.
“Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn.
Thế là ngoan ngay.”
Tai tôi ù đi.
Mọi thứ trước mắt như tối sầm.
Tôi nhìn ra giữa phòng.
Con gái tôi vẫn quỳ.
Mồ hôi chảy ướt trán.
Nó cắn môi, không dám khóc.
Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn.
Cuộc điện thoại kết thúc.
Tôi bước ra.
Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế.
Tôi quỳ xuống trước mặt con.
“Con làm gì thế này?”
Con bé nhìn tôi.
Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi:
“Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”
Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
“Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.”
Bà ta lắp bắp:
“Anh hiểu lầm rồi—”
Tôi đưa điện thoại lên.
“Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.”
Mặt bà ta tái mét.
Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn.
Tôi chuyển công việc.
Ít tiền hơn cũng được.
Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy.
Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi:
“Ba… để con làm.”
Tôi lắc đầu.
“Không.
Việc của con là được làm trẻ con.”
Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:
Không phải ai nói thương trẻ con…
cũng thật sự thương.
Và có những tổn thương,
nếu người lớn không về sớm hơn một bước,
sẽ theo con trẻ suốt cả đời.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load